NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

Thảo luận trong 'Dự toán, hợp đồng, quản lý ...' bắt đầu bởi thangdutoan, 16 Tháng năm 2017.

  1. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    37. HIT AND RUN - CHỘP GIẬT
    - Thế bây giờ em làm gì?
    Một cái vung tay, nửa chừng. Vẻ mặt bừng sáng, lấy hơi, như chuẩn bị cho một cuộc diễn thuyết. Chững lại, khẳng định, níu kéo, chùng hẳn xuống và cam chịu.
    Sau khi nó thất bại, anh em tách ra làm riêng nhiều và nhiều người thành công. Cũng muốn giúp nó, nhưng đường đường chủ lớn, giờ đi làm thuê thấy kỳ. Cũng cố gầy dựng lại mấy lần, nhưng nợ nần nhiều, nên cứ ứng được tiền công trình chủ nợ lại dí nên thiếu trước hụt sau, làm không đâu vào đâu, nên cái nào cũng bể.
    Riết rồi hắn chuyển sang làm kiểu thầu "chộp giật".
    Công thức của hắn là:
    - Phô trương hình ảnh, uy tín. Cái này dễ vì hắn từng là chủ thầu lớn nên phong cách nói năng nọ kia đều ngon. Xe cộ cần thì mượn hoặc thuê.
    - Bỏ giá thấp. Lý do muôn thủa: "Anh em đông, đồ chất đầy nhà, chỉ cần có việc chứ không cần lời".
    - Chủ nhà nào cẩn thận muốn xem công trình đã làm thì bố trí một phim trường ở mấy công trường quen biết, chủ nhà, hàng xóm bà con có cả. Đương nhiên chủ nhà tin sái cổ.
    - Ký hợp đồng, ứng tiền, làm bình thường. Đến hết phần thô vẫn ngon, vì ứng nhiều hơn số tiền bỏ ra. Nhưng qua phần hoàn thiện là đuối dần. Vì với giá thấp như vậy làm hết công trình thì lỗ.
    - Đến một thời điểm nào đó, bỏ. Chủ nhà bỏ công bỏ việc giải quyết đống xà bần hắn bỏ lại.
    Làm như vậy, mà hắn vẫn lai rai có "khách hàng" - không phải gọi là nạn nhân mới đúng. Vì đa số chủ nhà đều không muốn nói nhiều về việc đó, xây được xong cái nhà thì nói hay, nói tốt và khen ngợi ngôi nhà của mình, vì nó là nhà mình kia mà!
  2. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    38. CHIẾN THUẬT: CÁ RỈA MỒI
    - Sao mày không làm cho đàng hoàng đi. Chứ sống hoài vậy sao, mang tiếng chết. Mang tiếng cả anh em xây dựng nữa.
    Hắn ngồi dựa lưng vào ghế, mắt nhìn xa xăm. Tôi có cảm giác cuộc sống cứ chầm chậm lững lờ trôi qua hắn. Không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì, không cảm thấy gì, không suy nghĩ gì và cũng không muốn làm gì cả.
    - Thì vẫn nhiều công trình em làm ngon lành tới cuối cùng đấy thôi. Chủ nhà vẫn khen quá trời mà.
    Những công trình không lỗ hoặc lỗ ít thì hắn áp dụng chiến thuật "cá rỉa mồi". Vẫn là báo giá thấp để nhận công trình. Tâm lý chủ nhà không muốn thay nhà thầu giữa chừng. Nên hắn tìm mọi cách để tính phát sinh. Nhiều cái chủ thầu thấy vô lý, mà vẫn phải đáp ứng. Đến khi xong công trình, phần phát sinh cho hắn cộng lại cao hơn giá người thầu cao nhất lúc đầu một khúc.
    Tới lúc đó, chủ nhà ước: "Biết thế giao cho thằng đó thì lại ngon". Thì đã muộn. Nhưng vẫn còn may hơn là bị bỏ giữa chừng.
  3. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    39. ĐƯỜNG VỀ QUÁ XA
    - Thôi đợt tới mày làm lại đi. Làm đàng hoàng, tính toán cẩn thận. Anh giúp mày khâu dự toán với tính toán xem liệu lời lỗ thế nào. Được thì nhận, không thì thôi. Lúc làm, anh sẽ chỉ cho mày cách ghi chép sổ sách, tính toán lời lỗ từng công trình, rồi mày lên lại mấy hồi. Lúc mày nhận làm cái đầu tiên, mày có gì đâu? Giờ cũng vậy thôi, cứ bắt đầu lại, không bao giờ là muộn.
    Hắn vẫn ngồi, nhìn mông lung. Mãi sau này tôi mới hiểu cảm giác của hắn lúc này: Mọi thứ cứ chầm chậm trôi như một giấc mơ, thấy những việc phải làm, rất rõ ràng, và có cảm giác rằng chỉ cần đưa tay ra nắm lấy là mình sẽ có tất cả. Nhưng chân tay và cả con người dường như không còn là của mình, không suy nghĩ, không cử động, không thể làm bất kỳ cái gì được.
    Vợ hắn không chịu nổi áp lực, ngày nào cũng có người tới đòi nợ rồi gây sự: công nhân, vật tư, vay mượn ngoài xã hội. Chửi bới náo loạn. Lúc đầu thì đưa con về bà ngoại tạm lánh mấy ngày ồn ào nhất. Sau nói để con ở đó lộn xộn như vậy ảnh hưởng tới nó, rồi ở luôn.
    Động viên hắn vậy thôi, nhưng biết là cũng khó. Giờ hắn có nhiều hơn lúc đầu mới làm nhiều, nhưng thiếu thứ quan trọng nhất: "LƯƠNG THIỆN". Lúc trước, hắn cố tỏ ra sành sỏi, nhưng người chủ nhà tinh đời đã nhìn thấy con người LƯƠNG THIỆN của hắn, và giao cho hắn làm. Cũng nhờ sự lương thiện đó mà hắn tiếp tục nhận được những cái khác tiếp sau. Còn bây giờ, hắn đã là người sành sỏi, nhưng phải cố tỏ ra lương thiện, và chỉ lừa được những người không biết. Nhưng những kỹ năng tinh vi đó không thể giúp hắn nhận được việc đều, hay nói theo ngôn ngữ chuyên môn là "phát triển bền vững"
  4. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    40. WIN-WIN: GIẤC MƠ HOANG ĐƯỜNG
    - Em biết anh đang tính nhận công trình làm, em khuyên anh đừng làm. Tính cách anh không hợp với nghề này đâu. Làm nghề này phải có tí máu giang hồ, phải có chút lưu manh, vì gặp nhiều chủ nhà cũng lưu manh lắm.
    Tôi tin hắn. Tôi cũng được nghe nhiều câu chuyện về những chủ nhà tai quái, xoay nhà thầu như chong chóng và luôn tìm cách trả cho nhà thầu ít nhất có thể.
    Trước giờ, quan hệ chủ nhà - thầu luôn là quan hệ win-lost. Một bên được, một bên mất. Thầu luôn muốn được nhiều hơn. Chủ nhà luôn muốn phải trả ít hơn.
    Nhưng tôi mơ về một quan hệ win-win. Cả hai cùng thắng. Cả hai bên cùng góp tiền, góp sức để xây một ngôi nhà hạnh phúc. Chủ nhà sẵn sàng trả tiền để thầu làm ngôi nhà của mình tốt nhất, trong phạm vi cho phép. Thầu cũng làm hết sức mình để ngôi nhà được chăm sóc chu đáo nhất có thể, và được trả công xứng đáng.
    Và tôi mơ tôi sẽ làm được nhà thầu như vậy.
    MỘT GIẤC MƠ HOANG ĐƯỜNG
  5. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    41. WIN-WIN: KHÔNG GÌ LÀ KHÔNG THỂ
    Nói thêm chút về WIN-WIN, anh em kinh tế thì rành, còn anh em xây dựng, nhất là thầu thì có thể chưa biết.
    - Lúc trước, quan hệ mua bán hợp tác đều là win-lost, tức một bên được thì bên kia thua. VD: đi mua món hàng, bên bán muốn bán giá cao, bên mua muốn mua giá thấp. Càng trả giá tốt thì bên mua càng có lợi.
    - Nhưng đấy chỉ là cái lợi trước mắt. Bên bán bán được giá thấp, không có lời, tìm cách bớt chất lượng. Hàng càng ngày càng kém chất lượng, bán ế. Tới lúc không trụ được phá sản.
    - Vì vậy, bọn tư bản thối nát mới thay đổi quan hệ thành win-win:
    + Người mua coi người bán là một đối tác, sản xuất món hàng mình cần. Người bán sẵn sàng trả chi phí chấp nhận được để nhận lại được hàng hóa và dịch vụ tương xứng.
    + Người bán coi người mua là đối tác, sử dụng món hàng và dịch vụ của mình. Người bán sẽ bán với giá người mua chấp nhận được và mình cũng có lời, với chất lượng và dịch vụ tốt cho người mua.
    Như vậy trong quan hệ win-win thì cả 2 cùng được lợi. Cả hai đều trân trọng nhau, quan hệ là hợp tác để cùng sản xuất và cung cấp dịch vụ tốt nhất.
    Hiện tại trong xây dựng nhà dân, hầu hết vẫn là WIN-LOST
    - Chủ nhà khảo giá các nhà thầu, thường thì thấp nhất thì chọn.
    - Thầu đua nhau giảm giá để nhận công trình. Bóp chi phí tối đa. Thợ ép (vẫn còn non mà ép lên thợ), ván khuôn giàn giáo cũ hỏng, hệ thống an toàn sơ sài. Vật tư chọn loại rẻ nhất. Không có kỹ thuật, giao hết cho cai, rất hên xui. Cai giỏi thì còn đỡ, cai non làm lỗi tùm lum.
    - Rồi thầu lỗ, cà khịa phát sinh nọ kia. Chủ nhà thấy phát sinh hoài ức chế. Rồi cự cãi. Làm cái nhà ở cả đời mà không được vui vẻ. Tệ nhất là thầu bỏ ngang.
    Lúc năm 2006 tôi đã thấy vấn đề này, và mong muốn tạo dựng mối quan hệ win-win giữa chủ nhà - thầu. Nhưng cuộc khủng hoảng kinh tế năm 2007-2008 đã là cú đạp cuối cùng làm tôi chúi xuống bùn và không ngóc lên được.
    Đến thời điểm này (2017) kinh tế xã hội đã tốt lên nhiều, nhiều chủ nhà đã chú ý đến chất lượng, đến cảm giác thoải mái khi ở trong ngôi nhà mình mất bao công sức để gây dựng, nên nếu triển khai win-win có thể sẽ thành công.
  6. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    42. WIN-WIN: ĐIỀU KIỆN CẦN VÀ ĐỦ
    Điều kiện cần:
    - Hai bên đều có thiện chí. Cùng mong muốn hợp tác để xây dựng một căn nhà chất lượng tốt nhất theo mong muốn và khả năng chi trả.
    - Đơn giá phải đảm bảo đủ chi phí cho bên nhà thầu, cộng thêm phần lợi nhuận bình quân theo thị trường. Cái này là cái khó với chủ nhà, vì nếu thuê thầu tay ngang (từ thợ lên cai, từ cai lên thầu) giá sẽ rất rẻ, vì lúc cần thầu có thể cởi áo nhảy vào làm luôn, không mất chi phí kỹ thuật, bộ máy công ty gì hết. Nhưng nếu làm bài bản thì chi phí cho kỹ thuật, bộ máy công ty sẽ rất cao.
    Điều kiện đủ:
    - Nhà thầu phải có bộ máy chuyên nghiệp và bài bản. Phải có quy trình thực hiện và kiểm soát, chứ không thể trông chờ vào kinh nghiệm và trình độ vào cá nhân một người (thầu, cai, lỡ trình độ không tới, quên, ... sẽ hỏng việc).
    - Phải tính toán hạch toán được chi phí, lợi nhuận. Sẵn sàng show cho chủ nhà thấy: Đây, căn nhà của ông/bà tôi làm giá net hết 10đ, lợi nhuận tôi là 1đ. Nhiều chủ nhà không phải sợ trả giá cao, mà sợ rằng đồng tiền bỏ ra không xứng đáng. Nhiều thầu ký được giá cao thay vì làm tốt thì mang tiền đó ăn chơi, xong còn nói: "Mịa thằng chủ nhà ngu quá, tao lời được một khúc ...".
    - Chủ nhà cũng phải kiểm soát được công việc nhà thầu làm (tự kiểm soát hoặc thuê giám sát). Cần có bản cam kết về kỹ thuật các công việc thực hiện và dự toán chi tiết kèm theo và căn cứ vào đó để kiểm soát.
    Thực ra chằng cần học đâu xa, nhìn vào các công trình lớn của nước ngoài hoặc tư nhân là biết. Có điều làm bài bản như vậy thì chi phí sẽ tăng rất nhiều. Lúc tôi làm NiceHouse, tôi quảng bá là "Chỉ bỏ thêm 10% bạn sẽ hoàn toàn yên tâm về ngôi nhà thân yêu của mình". Nhưng thực tế để làm được ngon lành bài bản thì giá phải tăng 20%-30%.
    Một nhà thầu tay ngang báo giá 1.5 tỷ (phần thô).
    Một nhà thầu bài bản báo giá, chỉ cần tăng 20% thì đã là 1.8 tỷ, thì chủ nhà đã phân vân rồi. Trong khi những cam kết chất lượng nọ kia chỉ mới nghe nói. Và số tiền hiện có cũng chưa đủ, phải vay mượn nhiều. Nên cuối cùng sẽ chọn nhà thầu 1.5 tỷ, chắn chắn như vậy.
  7. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    43. WIN-WIN: GIẤC MƠ CÒN DANG DỞ
    Năm 2006-2007 khi tôi triển khai NiceHouse, kinh tế Việt Nam đang tăng trưởng nóng. Bà con đang hào hứng, Sài Gòn sắp thành Singapore tới nơi. Chứng khoán tăng dựng đứng, địa ốc sốt sình sịch. Một tầng lớp đại gia mới xuất hiện.
    Ngôi nhà đã không chỉ đơn thuần là chỗ chui ra chui vào nữa, mà là nơi "sống", vui chơi, giải trí, nghỉ ngơi, thư giãn. Nên chủ nhà sẽ chú ý hơn, chăm chút hơn, và sẵn sàng trả thêm tiền.
    Tôi luôn tin tưởng khi khẳng định được chất lượng, chắc chắn tôi sẽ "bán" được dịch vụ "xây nhà hàng hiệu" với một mức giá xa xỉ. Đó sẽ là quan hệ win-win. Chủ nhà sẽ nhận được một ngôi nhà được chăm sóc chu đáo, tỉ mẩn và hoàn hảo nhất. Và lúc đó mới là lúc thu tiền.
    Nên với nguồn thu đều từ phần mềm và các dịch vụ khác lúc đó, tôi không ngại bỏ tiền ra làm thương hiệu cũng như thi công những cái đầu tiên làm mẫu.
    Nhưng cơn bão tài chính năm 2007-2008 làm giá cả vật liệu tăng vọt, cộng với việc quản lý công nhân quá phức tạp và rủi ro cùng với việc bắt đầu bị đau đầu do "môi trường" (hai cái sau mới là nguyên nhân chính) làm tôi stress, không còn suy nghĩ và tính toán được gì nữa và bỏ dở tất cả.
    Nhân đây tôi xin gửi lời xin lỗi chân thành tới những người đã bị ảnh hưởng trong thời gian đó. Không chỉ tiền bạc mà còn là những mối quan hệ gia đình và rất nhiều hệ lụy kèm theo. Tôi đã cố gắng hết sức mình để giảm thiểu những hậu quả, ra đi với hai bàn tay trắng và vài trăm triệu tiền nợ.
    Nhưng vẫn ngẩng cao đầu với tư cách của một người LƯƠNG THIỆN. Chứ không phải dạng HIT AND RUN, mà bản thân tôi ghét cay ghét đắng.
    Tôi kể lại những kinh nghiệm của mình ở đây, vẫn với một mong muốn: Nếu có ai có đủ tài, có tâm và đủ tầm, rút được kinh nghiệm từ trải nghiệm của tôi và xây dựng được một mối quan hệ win-win, thì tôi rất mừng, vì mình đã từng đi đúng hướng, chẳng qua chưa đủ tài thực hiện mà thôi.
    P/S: Nói thêm chút về chứng đau đầu do "môi trường": Thực tế là do các trạm phát sóng BTS. Mãi sau này tôi mới tìm hiểu ra, chứ lúc đầu nói ra đều bị mọi người nói như kiểu tôi bị bệnh tưởng gì đó. Riết rồi người thân tôi mới dám nói, mà vẫn bị chửi.
    Lúc đó, để triển khai NiceHouse, tôi chuyển văn phòng lên Q1 cho "xứng tầm". Cũng thời gian đó các nhà mạng triển khai 3G và tăng mật độ phủ sóng, lắp thêm nhiều trạm thu phát sóng.
    Đại khái cái này nó không phải ảnh hưởng tức thì mà thấy ngay, mà cứ dần dần. Suy nghĩ chậm chậm dần (có thể do thiếu máu não gì đó), riết rồi đầu óc không còn sáng như trước, không suy nghĩ và có những quyết định phù hợp.
    Nhưng truyền thông hoàn toàn né tránh vấn đề này, vì nếu nói nhiều sẽ chẳng ai cho lắp trạm nữa cả, trong khi nhu cầu vẫn bắt buộc phải có (giờ trong thành phố trạm chi chít, 200-300m là có một trạm).
    Mãi tới năm gần đây mới có những thông tin công nhận chứng dị ứng với sóng điện từ (viết tắt là EHS), khoảng ~4% dân số bị ảnh hưởng. Tôi chỉ bị trên trung bình một chút thôi, còn có người xài bất kỳ thiết bị điện gì là đều đau đầu và nôn mửa, nên phải về nông thôn sống, không điện, không điện thoại, không ti vi và bất kỳ thiết bị văn minh nào.
  8. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    44. BIẾT VÀ ĐỦ
    Thằng em về, còn mình tôi ngồi tiếp tục nhìn dòng đời lãng đãng trôi, quanh hồ.
    Nó cũng lứa tôi, chắc nhỏ hơn 1-2 tuổi. Chắc cũng lập nghiệp ở Sài Gòn này same same tôi. Cách kể chuyện tưng tưng, như vận may trên trời rơi trúng nó, nhưng tôi cảm nhận được những cố gắng phi thường của nó, cùng với sự giúp đỡ của ông chú, những người bạn ông chú nó. Gầy dựng được một bộ máy làm vài chục tỉ một năm, không phải là đơn giản như đan rổ như vậy. Cũng một thời hoành tráng, và rồi dòng đời cuốn đi. Bây giờ, gần như không còn gì, thậm chí là số âm.
    Tôi cũng bỏ công ty "của tỉnh" ở quê nhà, hoành tráng lắm, mơ ước của nhiều người ở quê. Ném cái Honda 84 lên nóc xe khách, vào Sài Gòn với hai bàn tay trắng cùng niềm khao khát khám phá và thành công. Một ước mơ doanh nhân thành đạt, bước ra từ một chiếc xe bóng loáng, hai ba người áo vét giày đen bóng lộn đi theo xách cặp và cầm ô.
    Dù chưa được như vậy, nhưng tới giờ cũng được coi là thành công. Từ lúc phải vay vài ngàn đổ xăng, vay tiền lập dutoan.com, gom mãi mới đủ tiền đóng 200.000đ lệ phí thành lập công ty, giờ đã có thu nhập đều đều, hoàn toàn có thể xoa tay ngồi hưởng thành quả.
    Nếu tôi BIẾT và thấy ĐỦ
    Chúng ta thường chủ quan, tưởng rằng chúng ta đã BIẾT. Ai nói gì khác với điều ta cho là đúng, chúng ta nhảy chồm chồm lên phản bác. Nhưng ta biết gì ngoài kia, không gian mênh mông hàng tỉ năm ánh sáng, hàng tỉ tỉ ngôi sao. Ta biết gì về thời gian hàng tỉ năm trước, và hàng tỉ năm tiếp nối sau. Ta biết gì về trái đất này, hàng tỉ con người trên đó và hàng tỉ tỉ sinh vật khác.
    Cái sự biết của chúng ta chỉ là 1 phần tỉ tỉ tỉ tỉ ... của thế giới này mà thôi. Gần như bằng 0
    Nếu ta biết là ta không biết, ta sẽ không dám phóng mình vào các cuộc phiêu lưu không chắc chắn.
    Nếu bạn không biết về bóng tối ngoài kia, bạn sẽ không dám mò mẫm ra ngoài.
    Nhưng bạn cho rằng mình biết về con đường quen thuộc đã đi hàng trăm lần, bạn phóng ra và rơi xuống cái hố mới đào hôm qua.
    Và nếu bạn không bị gọi: "Về ngay, vợ mày gọi" thì bạn cứ thong thả dò đường mà đi, sẽ không bị ngã.
    Nếu thằng em BIẾT là nó KHÔNG BIẾT về việc làm nhà dân, khác hẳn mảng văn phòng nó đang thành công, thì nó sẽ không làm hoặc tính toán thận trọng. Nhưng nó cho rằng nó BIẾT là nhà nào chẳng như nhà nào nên cứ nhận, cứ làm và cứ lỗ.
    Và nếu nó thấy ĐỦ với những gì đang có, thì lỗ một hai cái đầu có thể ngưng luôn, tìm hướng khác, hoặc tính toán thận trọng. Nhưng trước sức ép của anh em cần việc, vợ cần tiền shopping, con đóng tiền học trường quốc tế, nó tiếp tục lao nhanh vào con đường mịt mù và rớt xuống vực.
    Nếu tôi BIẾT là tôi KHÔNG BIẾT gì về thị trường nhà dân "hàng hiệu" mà tôi muốn theo đuổi, tôi sẽ không tham gia, hoặc tham gia thật thận trọng.
    Nếu tôi thấy ĐỦ, tôi sẽ ngồi nhấm nháp thành quả của mình, và nếu có làm, làm một hai cái cho vui thôi.
    Nhưng tôi nghĩ là tôi BIẾT, và mong muốn trở thành đại gia thật nhanh, nên tôi đã chơi "tất tay".
    Tôi đã từng "tất tay" khi bỏ việc ở quê, vào Sài Gòn mà không một lời hứa hẹn xin việc. Và vài lần nữa để có thành quả này. Và tôi đã tưởng tôi là thiên tài, làm đâu thắng đó.
    Và ngày hôm đó, tôi ngồi trên lầu một quán cà phê ngay vòng xoay Hồ Con Rùa, lơ đãng nhìn dòng đời trôi lãng đãng bên dưới, mơ về một thương hiệu nhà dân "hàng hiệu" với hàng ngàn căn nhà mỗi năm, doanh thu hàng ngàn tỉ, mang lại cuộc sống và hạnh phúc cho hàng trăm ngàn người.
    Mải ngóc lên trời, tôi không biết rằng vực thẳm ngay dưới chân.
  9. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    45. CÔNG NHÂN
    Lúc xa xưa, hầu hết các đội xây dựng nhà dân ở Sài Gòn, Hà Nội và cả các tỉnh khác đều là những nhóm cùng làng hoặc họ hàng anh em gì đó, tụ với nhau cùng làm. Mùa màng Tết nhất lại về quê.
    Giờ ở SG các đội kiểu này không biết còn không, nhưng chắc là còn thì cũng rất ít. Làm xây dựng việc không đều, nên các đội thường xuyên "tái cơ cấu", riết rồi không còn mấy đội là ổn định. Thầu nào ngon thì nuôi được mấy người cai, với mươi thợ cứng. Ít việc thì nghỉ, nhiều việc thì lấy thêm bên ngoài. Nên chủ nhà hay hỏi: "Thế có đông quân không", là không hiểu gì về XD. Thầu cũng hăng hái trả lời: "Cỡ trăm", là nói dóc. Làm một lúc 6-7 cái thì 100 quân là có, nhưng tới 60-70 thằng mới nhận vào dưới tháng, và cũng chẳng biết bao giờ nó bỏ sang công trình khác.
    Do làm ngày nào tính công ngày đó, không bảo hiểm, không y tế ốm đau, không một chế độ chính sách nào, nên họ cũng có cái thân không, thích thì làm, không thích thì nghỉ, sang chỗ khác. Vì bán sức lao động thì chỗ nào chẳng như chỗ nào!
    Chính vì vậy, việc quản lý đám công nhân này cực kỳ phức tạp. Hồi sau có lần có người nói tới sửa nhà, Anh Tú qua coi rồi không dám báo giá vì nhà họ đẹp quá, đồ đạc nhiều. Quân cán mình không thể kiểm soát được hết, lỡ tụi nó lụm cái gì của chủ nhà thì có mà đền ốm.
    Sau cũng do việc quản lý quân cán căng thẳng quá mà thành stress.
    Hai anh em bàn bạc nhiều, để làm sao tuyển chọn và quản lý quân cán để làm cho tốt.
  10. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    46. TRẢ LƯƠNG HAY KHOÁN?
    Việc khoán lại, tới tận bây giờ, vẫn còn để lại ấn tượng xấu cho chủ nhà. Vì chủ nhà sẽ nghĩ cho rằng chỉ là thằng cò, nhận rồi bán lại ăn tiền cò. Thế thì tại sao chủ nhà không tìm thằng mà thuê thẳng, còn tiền chênh đó cho thợ cho họ nhiệt tình hơn không tốt hơn sao?
    Thực ra việc thầu chính nhận 10đ, rồi khoán lại 7-8đ là chuyện bình thường ở nước ngoài và các công trình lớn hiện nay. Phần chênh lệch đó là chi phí tổ chức công việc, quản lý chất lượng, kiểm soát việc thi công cho đúng trình tự và bài bản.
    Nhưng với nhà dân mà bạn nhận rồi khoán lại, chủ nhà sẽ thù bạn hơn quân ăn cướp. Một phần cũng do nhiều thầu khoán lại xong là phủi tay, cầm tiền chênh là không còn trách nhiệm gì nữa.
    Vì vậy, tôi dứt khoát là phải tổ chức công nhân của mình, chấm công và trả lương chứ không khoán. Chấp nhận những phức tạp để đổi lấy thiện cảm từ chủ nhà.
    Dự kiến sẽ tổ như sau:
    - Tuyển chọn lấy một số cai và thợ chính, trả lương cao.
    - Một số người gắn bó sẽ trả lương tháng, khi không có việc sẽ hưởng lương chờ việc. Sẽ được ký hợp đồng và đóng bảo hiểm xã hội để đảm bảo cho họ quyền lợi lâu dài, để họ gắn bó hơn.
    - Khi nhận các công trình mới, sẽ tách nhân sự từ công trình cũ và tuyển thêm.
    - Luôn trả lương cao hơn thị trường, có những đãi ngộ (nghỉ mát, thưởng lễ Tết ...) để người lao động gắn bó hơn.
    - Sẽ tổ chức một đội, gọi là đội "phản ứng nhanh" gồm toàn những người giỏi, tay nghề cao để làm những công trình cao cấp. Cũng sẽ là đội dự phòng, ứng cứu trong trường hợp các công trình khác chậm tiến độ hay có sự cố.
    Tôi luôn tin rằng nếu trả lương cao thì sẽ chọn lọc được những người giỏi, làm tốt và dần dần xây dựng được một bộ máy thiện chiến.
    THẬT NGÂY THƠ, NHƯ GÁI 18!
  11. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    47. THUẾ VÀ BẢO HIỂM XÃ HỘI
    Khi tuyên truyền về chính sách, thường thấy nói là khuyến khích phát triển doanh nghiệp nọ kia, nhưng trong xây dựng nhà dân dường như ngược lại.
    Nếu chủ nhà thuê các đội xây dựng, đa số chủ thầu chẳng biết tới thuế với bảo hiểm xã hội là gì. Cứ nhận làm, cuối tuần trả công thợ vậy thôi. Nhiều người cũng mở công ty, nhưng để cho "oai" thôi, lấy pháp nhân ký hợp đồng, còn cách làm y như cũ. Nếu có phải xuất hóa đơn để chủ nhà làm hoàn công thì cũng ký thêm cái hợp đồng nhân công và xuất cái hóa đơn tượng trưng, vừa đủ để bên Thuế không hỏi thôi. Tiền thuế chủ nhà cũng chịu.
    Khi tôi định làm bài bản, gặp vấn đề này không biết làm sao. Nếu ký hợp đồng, đóng thuế đầy đủ, giá sẽ tăng ngay lập tức. Và sẽ không thể cạnh tranh được.
    Nhưng nếu cũng làm như các thầu nhỏ khác, lơ phần thuế đi, hoặc đóng thuế kiểu tượng trưng thì sẽ rất rủi ro về sau này. Nhiều thằng còn ngu dốt tới độ làm láo mà còn chuyển khoản qua ngân hàng.
    Bảo hiểm xã hội cũng vậy. Tôi cũng muốn học theo bọn tư bản thối nát, muốn có những chính sách tốt cho anh em cai, công nhân ruột để họ gắn bó và làm cho tốt, nhưng nếu đóng đủ BHXH thì chi phí tăng, mà họ thì không hiểu. Đối với họ, thà trả thêm cho họ mỗi công chục ngàn, mà đưa ngay, còn hơn hứa hẹn chính sách nọ kia mà mấy năm sau mới thấy.
    Họ đã gặp quá nhiều thầu họ HỨA rồi.
    Nhưng nếu công nhân làm quá 3 tháng mà không đóng BHXH thì cũng không được đưa vào "chi phí hợp lý" của doanh nghiệp. (Kế toán thường phải lách bằng cách ký các hợp đồng ngắn hạn, Thuế họ cũng biết nhưng thường làm lơ).
    Tóm lại còn nhiều thứ loằng ngoằng dây điện lắm, nếu muốn làm đúng và bài bản thì chi phí sẽ tăng lên rất nhiều, sẽ rất khó lòng nhận công trình.
    Tôi cũng thấy nản nản, luôn rập rình ở ranh giới, lúc thì muốn làm, lúc thì muốn thôi.
  12. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    48. NHỮNG GIÁM ĐỐC NGU NGƠ
    Tiện đây lưu ý chút cho những bạn sắp mở công ty hoặc mới mở công ty. Tại lúc mở công ty, tôi cũng ngu ngơ lắm (mặc dù học Kinh tế Xây dựng thì cũng có học chút về Kế toán hạch toán nọ kia rồi đấy).
    Thực ra lúc đó bên Thuế cũng có mở lớp hỗ trợ về việc thuế má hạch toán nọ kia, rồi có phát tài liệu, nhưng mà rối rắm lắm, ai nhớ nổi.
    Nói chung, khi mới mở công ty, mà đa số anh em mình mở nhỏ nhỏ, chưa có bộ máy kế toán hoặc không đủ tiền thuê kế toán cứng thì nên thuê kế toán dịch vụ. Chứ thuê mấy em ngơ ngơ tới lúc Thuế phạt cho lại hỏi tại sao.
    Nhưng làm chủ thì cũng nên biết mấy cái cơ bản như sau:
    - Thuế Giá trị gia tăng (VAT): là thuế đánh vào người tiêu dùng, doanh nghiệp thu và nộp hộ.
    + Khi bạn xuất hóa đơn cho chủ nhà, sẽ có khoản thuế VAT (10%), chủ nhà sẽ trả cho bạn. Nhưng bạn chỉ cầm hộ thôi, sau sẽ phải nộp cho CQ Thuế. VD: Bạn xuất hóa đơn cho chủ nhà là 100tr, thuế GTGT 10%, tổng là 110tr. Nhưng tiền của bạn chỉ có 100tr thôi, 10tr của nhà nước, bạn phải nộp lại cho CQ Thuế.
    + Khi bạn mua hàng để phục vụ cho công việc, cũng sẽ có khoản thuế VAT, nhà nước sẽ khấu trừ khoản thuế này cho bạn. VD: Bạn mua sắt 20tr, thuế VAT 2tr, bạn phải trả 22tr. Thì nhà nước sẽ khấu trừ cho bạn 2tr này. Tương tự, nếu bạn mua xi măng, gạch ... để phục vụ công việc là 70tr thì sẽ phải trả tổng 77tr, nhưng 7tr sẽ được khấu trừ thuế.
    Hàng tháng sẽ kê khai để nộp thuế, lấy tổng phải nộp trừ đi tổng khấu trừ sẽ ra khoản thuế phải nộp. Nếu âm sẽ được nhà nước trả lại (lý thuyết là thế, nhưng thường là để đó để kỳ sau cân đối thôi, chứ tiền nộp cho nhà nước thì dễ chứ lấy ra khó hơn lên trời).
    Vì vậy, cố gắng lấy càng nhiều hóa đơn càng tốt. Nhất là lúc chuẩn bị xuất hóa đơn cho chủ nhà, vì nếu không đủ để khấu trừ sẽ phải nộp nhiều, tới kỳ sau có lấy nhiều thì cũng âm để đấy thôi. Nhưng cũng lưu ý là chỉ những thứ dùng cho công việc mới được tính thôi nhé. Chứ đi mua quần áo thời trang mà mang hóa đơn về khấu trừ thì không được. Nhưng quần áo bảo hộ lao động thì OK.
    - Thuế thu nhập doanh nghiệp (thuế đánh vào lợi nhuận ý mà). Về lý thuyết là công ty bạn làm ăn có lời thì phải đóng thuế phần lời đó, hiện giờ là 20%. Thực tế thì cứ lấy tổng hóa đơn xuất ra, trừ tổng hóa đơn mua về với những chi phí nhân công, lương nọ kia ... là tiền lời, và phải đóng thuế trên số tiền đó. Vì vậy nhiều khoản bạn có chi, nhưng không có hóa đơn hoặc diễn giải được thì cũng không được tính. Nhưng có những khoản bạn không thực chi cho công việc, mà lấy được hóa đơn hoặc giải trình hợp lệ, thì cũng được tính.
    Kế toán giỏi sẽ giúp bạn tính toán và nộp số thuế phù hợp. Chứ nhiều bạn mở công ty rồi thuê mấy em kế toán mới ra trường, muốn làm sao thì làm, tới lúc thuế hỏi tới sổ sách hóa đơn chứng từ tùm lum, chỉ có nước bỏ mà mở cái mới.
    Lưu ý là hóa đơn viết cẩn thận chút, phải theo đúng quy định của Thuế. Sai tên, địa chỉ, mã số thuế đều phải điều chỉnh rất lằng nhằng. Viết sai để nguyên đó, gạch đi, đừng xé ra. Xé ra rồi là phải làm biên bản thu hồi.
    Lúc trước viết cái hóa đơn đầu tiên sai, tí xé vứt đi. May sau kế toán nói anh mà xé vứt đi Thuế phạt cho trợn mắt lên.
  13. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    49. TỔ CHỨC CÁC CÔNG TRƯỜNG
    Dự kiến tổ chức công trường như sau:
    - Mỗi công trường sẽ có 1 cai. Chịu trách nhiệm tổ chức công việc, quản lý công nhân.
    - A Tú phụ trách tuyển chọn cai, thợ. Kiểm soát việc thi công. A Tú có thể phụ trách 3-4 công trình.
    - Sẽ có một kỹ sư chạy qua chạy lại các công trình, phụ trách các vấn đề về kỹ thuật, bản vẽ. Coi như là người kiểm soát lại công việc của Anh Tú và cai, lỡ sai.
    A Tú sợ chi phí tăng, và cũng có vẻ hơi tự ái về việc phải có thêm người kiểm soát. Nhưng bọn Tây nó đều làm như thế. Vì nó biết con người ai cũng có thể sai sót, nên luôn có bộ máy kiểm soát để tránh sai sót tối đa.
  14. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    50. CHI PHÍ TĂNG CAO
    Từ lúc đầu, tôi luôn muốn làm tỉ mỉ và hoàn hảo nhất có thể. Các vấn đề kỹ thuật đều được mang ra mổ xẻ và tìm phương án giải quyết. Cũng biết là chi phí sẽ tăng, nhưng không ngờ tăng nhiều quá.
    Các tổ đội truyền thống, chỉ có ông thợ cả, nhận thầu và kiêm luôn hướng dẫn kỹ thuật, mua bán vật tư ... nên tổ chức rất gọn gàng, chi phí cực thấp.
    Nhưng do chỉ làm theo kinh nghiệm nên chỉ làm những công trình nhỏ và quen thuộc thôi, gặp cái lớn và phức tạp coi chừng mệt. (nhiều vụ sự cố, sập nhà do thầu không có kiến thức, làm liều. Thường biết thì không dám làm, vì sợ. Nhưng thằng không biết thì cứ làm đại, điếc không sợ súng mà).
    Nhưng với công ty, có bộ máy kiểm soát thì chi phí cho bộ máy gián tiếp này sẽ khá lớn. Chỉ tính trung bình chừng 10-12tr/tháng thì 6 tháng cũng hết 60-70tr rồi.
    Các giải pháp kỹ thuật cũng làm tăng chi phí. Xây mạch đều, thẳng đẹp sẽ tốn công hơn. Trộn BT vừa dẻo phải trả cao hơn. Thép làm chuẩn sẽ tốn kém hơn. Chưa kể mình không dám ăn bớt như các tổ đội, nếu chủ nhà phát hiện còn mặt mũi nào.
    Bảo hộ và an toàn cũng là vấn đề. Công nhân thường chẳng coi an toàn ra cái cóc khô gì. Phát nón bảo hộ cũng chẳng thèm đội, phát giày bảo hộ cũng chẳng thèm mang, nóng. Áo phát hai cái thì mấy hôm lại thấy cởi trần, hỏi đến thì bảo hôm qua mưa ướt cả hai bộ. Lưới an toàn, lan can tạm bảo hộ chỗ cầu thang và sàn chẳng ai làm, mình làm thì phát sinh chi phí, làm sao giải thích cho chủ nhà hiểu?
    Lúc đầu tôi tính quảng bá là tăng hơn 10%, nhưng giờ thấy chi phí so với các tổ đội truyền thống đã tăng gần 30% rồi. Còn so với công ty nhỏ nhỏ thời đó cũng tăng hơn họ 10-15%. Kiểu này sao nhận?
  15. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    51. CẦU TOÀN VÀ HOÀN HẢO
    Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên tháo máy xe Honda đời 84 của tôi (nội địa nhé). Không khỏi suýt xoa vì bên trong họ cũng mài giũa đẹp như bên ngoài. Làm chi mất công vậy, bên trong có ai nhìn thấy, ngoại trừ lúc sửa xe?
    Nhưng đó là tính cầu toàn của người Nhật. Và thế hệ 7x hoặc trên dưới một chút đều biết tới danh xưng nồi đồng cối đá của Mini Nhật, Honda Cub và hàng tỷ thứ hàng bãi Nhật khác.
    Nhưng người Nhật cũng còn thua người Đức. Người Nhật cầu toàn nhưng vẫn còn tính toán giá thành và thị trường nọ kia, nhưng người Đức thì theo chủ nghĩa HOÀN HẢO, tức là tất cả phải hoàn hảo đã, mọi cái khác tính sau.
    Tôi luôn mơ ước xây được một căn nhà hoàn hảo. Mọi chi tiết được chăm chút và gọt giũa tỉ mỉ tới mức tối đa. Như một viên ngọc, không tì vết.
    Nhưng ước mơ đó không có người chia sẻ. Anh Tú cũng là người cẩn thận, làm tốt và chắc chắn. Nhưng chỉ vừa đủ để chủ nhà hài lòng và trả tiền thôi.
    Vì vậy tôi chia NiceHouse thành 4 cấp độ (tôi ký hiệu từ 2 tới 5 sao), và đơn giá cũng tăng tương ứng. Rất mong nhận được giá cao để làm cho tới, nhưng thời gian đó chỉ ký được với giá thấp nhất (2 sao), hình như chỉ được 1 hay 2 cái cao hơn chút (3 sao) mà thôi. Chưa kịp khẳng định đẳng cấp để nhận giá cao hơn thì đã tèo téo teo rồi.
    Có lẽ tôi bắt đầu yêu nghề từ lúc làm cho anh T. Béo. Thích cái sự tỉ mỉ và chỉn chu. Cái gương phải đặt sao cân đối giữa các viên gạch ốp. Cái vòi nước tính toán trước để khi ốp viên gạch xong nhìn cân đối và đẹp mắt nhất. Những cái đó, thợ không để ý, chỉ mong đua nhanh cho xong mà thôi.
    Mười mấy năm làm nghề, dù việc chính là dự toán nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn lấn sân, nhận thiết kế, nhận thi công, và lần làm nhiều nhất là đợt làm NiceHouse. Nhưng chưa một lần được gọt giũa chỉn chu một công trình nào.
    Mong sẽ được làm một lần, cho chính mình.
  16. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    52. THIẾT KẾ
    Cũng gặp nhiều anh em cùng đam mê. Thằng kiến trúc sư, thằng kỹ sư, thằng đang làm thầu, thằng mở công ty kiến trúc. Cà phê cà pháo chém gió nhiều. Cũng nhiều anh em tâm huyết với nghề.
    Lúc đầu tiên còn chảnh, tư vấn tư véo nọ kia, chủ nhà không nghe thôi, khỏi. Kiếm thằng khác mà làm. Sau đói, khách mang cái ảnh chụp ở Paris, Berlin gì đó bảo mày thiết kế y chang cho tao, cũng Ô sờ kê. Mặc dù tòa nhà người ta hoành tráng, trong cả cái quảng trường lớn thì ngon. Nhà mình mặt tiền chút éc, cũng sơn vàng đắp chỉ tùm lum. Chẳng giống cái con tiều gì. Nhưng mấy người đấy lại nhiều tiền. Văn phòng anh em ngồi vêu mỏ ra, tiền nhà sắp tới, tiền lương sắp tới. Cũng bấm bụng mà làm sao giờ.
    Nói đi cũng phải nói lại. Nhiều KTS cũng lý thuyết lắm. Học ra ít làm nghề, hoặc làm mấy công ty nhà nước, quanh năm suốt tháng vẽ mấy cái trường học, trụ sở, cái nào cũng như cái nào. Thành lụt nghề. Vẽ nhà dân bể tùm lum.
    Thực ra nghề nào cũng là quen tay thôi. Học trong trường lý thuyết chỉ chừng ấy, ra ngoài binh bố nhiều thành quen. Nhiều khi nhà méo lên méo xuống, chẳng sách vở nào dạy. Gặp mấy thằng dốt dốt mà làm nhiều có khi còn ngon hơn mấy ông Thạc sỹ Tiến sỹ nọ kia.
    Giờ với nhà phố thì cũng cạn kiệt ý tưởng rồi. Mặt tiền có nhiêu đó, lan can ban công, bên thụt bên thò nọ kia rồi binh bố trên dưới ... Vẽ lên thấy rối rối cũng đẹp. Nhưng sau sử dụng thấy mấy việc lau dọn rồi không gian kê đồ đạc bất tiện. Nên nhiều KTS khuyên chủ nhà làm mặt tiền đơn giản chân phương thôi, chủ yếu binh bố bên trong để lấy không gian sử dụng thuận tiện nhất là được.
    Tất nhiên biệt thự hay biệt thự phố thì nên binh bố thiết kế cho đẹp. Nhưng nên kiếm đúng Kiến Trúc Sư tâm huyết, chứ đến các công ty lớn mà giao cho mấy chú trẻ trẻ thì cũng vậy.
    Mình nể Giang Doan KGT, dám từ chối mấy khách hàng không hợp gu. Nhưng hắn làm nghề gần 20 năm nay cũng kiếm được khá rồi, nên mới dám chảnh như vậy.
  17. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    53. PHONG THỦY
    Lúc trước thì đa số tụi tôi đều chỉ coi phong thủy tương đương như môn "Vật lý Kiến trúc" được học trong trường. Hướng gió, thông thoáng, lưu thông không khí trong nhà, chắn nắng chắn mưa ...
    Nên nếu chủ nhà có nhờ thày Phong thủy thì cũng rất hợp tác, tuy nhiều trường hợp tức ói máu. Ví dụ thiết kế kệ bếp thày OK rồi, mấy hôm sau chủ nhà lại tới bảo em dời cái bếp sang phía đối diện, thày bảo thế mới hợp mệnh của chị. Triển khai chi tiết xong xuôi rồi, lật lại lại vẽ lại (mà đa số là vẽ bằng AutoCAD, nên chỉnh sửa lâu lắm - nếu vẽ bằng Revit thì chỉnh nhanh hơn, nhưng tới giờ cũng chỉ có rất ít công ty vẽ được bằng Revit). Rồi có trường hợp nhà có mặt hẻm nữa, mà thày cứ một hai nói khu vệ sinh phải quay hướng Nam, là hướng quay lưng ra hẻm. Mà bên đó để ban công và cửa sổ thì mới đẹp, chứ ai lại quay đít vào khoa học thế. Nói mãi thày mới phán, thôi thế cũng được.
    Nói tóm lại chủ nhà xem thì xem, chứ bọn tôi thì không coi trọng. Nhưng sau này, khi biết về cái sự BIẾT, thì tôi biết là đầu óc mình nhỏ bé đến thảm hại như thế nào và còn rất nhiều cái mình chưa biết nên dần coi trọng môn Phong Thủy nói riêng và những thứ mình chưa hiểu hết nói chung.
    Nhưng ở Việt nam, do một thời kỳ dài bài trừ mê tín dị đoan nọ kia, nên còn rất ít thày "gia truyền". Giờ sách vở nhiều, tra cứu trên Internet dễ dàng, nên có rất nhiều thày phong thủy tự phong. Tức là lần mò đọc đọc rồi đi phán như đúng rồi. Nhiều ông sang Hồng Kông hay Đài Loan học được vài buổi, về vỗ ngực học ở nước ngoài nọ kia, chém bay cả nóc.
    Theo tôi cần phải học, thực hành và cảm nhận. Như kiểu hồi xưa, thày nhận một vài đệ tử cho đi theo bê tráp. Vừa học, vừa thực hành và cảm nhận thì mới giỏi được. Kiểu như đang ăn vớt được sợi tóc trong nồi canh thày cũng đem ra giảng. Hay thằng trò bắt gặp thày tòm tem với vợ chủ nhà thày cũng giảng về duyên nợ luân hồi nọ kia, đại khái vậy. Lần hồi hàng vài chục năm như vậy thì mới thành tài được.
    Vì vậy, theo tôi nên xem, nếu tìm được Thày giỏi. Còn không thì cứ để kiến trúc sư bố trí theo Vật lý Kiến trúc là được rồi.
  18. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    54. SỔ TAY KỸ THUẬT
    Hai anh em còn bàn nhiều về các vấn đề kỹ thuật, hạn chế, cách giải quyết. Thống nhất sẽ làm một cuốn dạng sổ tay kỹ thuật công trường, phát cho anh em tổ đội và kỹ sư giám sát. Có tổ chức các buổi training. Hàng tuần sẽ có các buổi họp rút kinh nghiệm cho cai và kỹ thuật.
    Anh Tú có vẻ không thích kiểu lý thuyết và họp hành này lắm. Không tin tưởng vào hiệu quả nó mang lại. Vì trình độ, khả năng của cai, thợ có hạn. Rất khó hòa nhập văn hóa họp hành kiểu này. Và có cái gì đó lý thuyết, không thực tế.
    Nhưng không làm vậy thì chẳng lẽ cứ làm theo cách cũ, trông chờ vào trình độ và khả năng của cá nhân, may nhờ rủi chịu?
    Nên quyết định sẽ vừa làm vừa rút kinh nghiệm điều chỉnh. Họp hành thử vài buổi xem thế nào.
  19. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    55. AN TOÀN
    Nhiều vấn đề kỹ thuật tôi thỏa hiệp. Riêng chuyện an toàn tôi muốn nghiêm túc tối đa. Từ việc mũ nón bảo hộ, đồng phục công nhân cho tới lưới che chắn an toàn, lan can tạm ô cầu thang, thông tầng, cảnh báo an toàn nọ kia ...
    Cũng từng làm mấy dự án lớn, thấy họ thực hiện được rất nghiêm túc bài bản. Thẻ ra vào công trường, qua cổng bảo vệ là phải mũ nón đồng phục đàng hoàng. Làm việc trên cao không có dây an toàn đuổi xuống liền. Tất cả các ô cầu thang giếng trời, mép sàn đều được làm lan can tạm, căng dây cảnh báo.
    Thế mà lâu lâu vẫn có chú lọt xuống.
    Còn nhà dân thì cực tệ hại về khoản này. Phát mũ bảo hộ thì chỉ được mấy hôm, sau đã thấy múc nước múc hồ. Hỏi sao thì bảo đội nóng, bọn em làm hoài đâu có sao. Giày bảo hộ thì gần như không ai mang, nóng, hôi chân. Lâu lâu có chú đạp đinh, thì lại nằm nhà mấy hôm, cũng đâu có sao. Lưới an toàn mặt trước, nếu có thì cũng để đối phó khi kiểm tra, còn cầu thang giếng trời với mặt sau, mặt hông gần như không có lan can. Điện đóm cực sợ. Dây đầm, dây đèn bắt loằng ngoằng bằng mấy sợi dây điện nối nối đoạn xanh đoạn đỏ, trông ớn ăn.
    Nếu thực hiện nghiêm túc việc này, chi phí cũng tăng thêm một chút. Cũng đã có tính toán liệt kê cụ thể, cũng đội chi phí, nhưng riêng khoản an toàn này được ưu tiên hàng đầu.
    Tiếc là nhiều chủ nhà không chia sẻ quan điểm này, cho rằng việc an toàn là việc của nhà thầu, nhà thầu phải tự lo an toàn cho công nhân. Nhưng nếu không tính vào giá thành để tính với chủ nhà thì thầu lấy đâu ra? Lúc đầu, tôi cũng nói về việc an toàn này để thuyết phục chủ nhà trả giá cao hơn, nhưng hầu hết chủ nhà không quan tâm, nên lúc thực hiện chỉ được một vài công trình đầu tiên là nghiêm túc, còn sau cũng lơi lỏng dần.
    Để rồi sau có lần đang ăn cơm, nhận tin báo có thằng ngã giàn giáo, như có người bóp cổ họng và thúc vào dạ dày, không nuốt nổi. Riết rồi stress luôn.
  20. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    56. TÌM KIẾM KHÁCH HÀNG
    Lúc đó, tôi có thuận lợi là trang dutoan.com có nhiều người biết. Nhiều chủ nhà tham khảo những bài viết trên đó khi xây nhà. Vì vậy khi tôi bắt đầu đăng nhận thi công xây dựng thì có khá nhiều người hỏi.
    Ngoài ra tôi cũng sử dụng công cụ truyền thống là báo giấy. Lúc đó còn rất hiệu quả.
    Tôi cũng xây dựng được một quy trình bài bản và chuyên nghiệp, từ quảng bá, giới thiệu, báo giá, hợp đồng mẫu, các quy trình kỹ thuật và cam kết chất lượng để chủ nhà yên tâm và tin tưởng khi ký hợp đồng với công ty tôi.
    Tôi cũng training nhân viên cách đi đứng, nói năng, tiếp xúc với khách hàng, thể hiện được sự tự tin, lòng tự hào và tin tưởng vào chất lượng công trình do công ty thi công. Nói năng ngắn gọn, dứt khoát, chỉ được hứa những gì mình có thể thực hiện được.
    Nói chung, tôi triển khai khá nhiều biện pháp song song, và kết quả khá khả quan. Đa số khách hàng tới đều cảm nhận được sự chuyên nghiệp và bài bản, nhưng chỉ một số ít chấp nhận đơn giá, vì nó khá cao.
    Thực ra lúc đó tôi cũng chưa biết cách diễn giải đơn giá cho khách hàng hiểu và chấp nhận, mà cũng đua theo kiểu báo giá m2 nên khách hàng so sánh. Nói là mắc hơn 10% để đạt chất lượng cao hơn, nhưng khi so giá 3.200.000đ/m2 với giá 3.520.000đ/m2 thì khác biệt rất lớn, mà chủ nhà nào cũng cân nhắc.
    Nhưng nếu tôi biết cách diễn giải, là tính thêm thằng kỹ sư, 3 tháng 6tr/tháng là 18tr, thằng KTS, 2 tháng 16tr, biện pháp an toàn lan can lưới nọ kia ... thì tổng số từng này tiền, chia ra m2 cũng như vậy nhưng chủ nhà dễ chấp nhận hơn.
    Vì vậy, lúc đầu ký được ít hợp đồng. Cũng nhờ vậy mà chăm chút được và các công trình đều thành công.
    Sau đua theo số lượng thì mới sa lầy và mệt mỏi.
    Update: Bây giờ báo giấy với những kênh truyền thống (truyền hình, phát thanh...) không còn hiệu quả lắm. Mạng xã hội, google ... hiệu quả hơn. Tôi thấy nhiều anh em thành công nhờ face với google ad.
    Tôi đang muốn tận dụng những kênh này để quảng bá để nhận việc cho anh em. Đại khái là anh em sẽ đăng ký, tôi sẽ thẩm định, training, nếu anh em nào thấy OK tôi sẽ đưa vào danh sách giới thiệu với chủ nhà để nhận việc. Anh em sẽ phải trả phí để tôi tái quảng bá ...
    Anh em nào có hứng thú hợp tác thì liên hệ nhé.

Chia sẻ trang này