NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

Thảo luận trong 'Dự toán, hợp đồng, quản lý ...' bắt đầu bởi thangdutoan, 16 Tháng năm 2017.

  1. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    57. THUYẾT PHỤC KHÁCH HÀNG
    Trước giờ chủ nhà thường tìm nhà thầu qua các công trình đang thi công. Thấy thầu làm tốt thì tìm hiểu rồi xáp zô. Thầu cũng thường thụ động chờ chủ nhà chuẩn bị xây tới tìm hiểu. Cũng có trường hợp giới thiệu qua quen biết.
    Nhưng dù thế nào thì việc giới thiệu, thuyết phục khách hàng đều rất hạn chế. Các cam kết về chất lượng đều chỉ là nói mồm và rất chung chung.
    Chủ nhà nào kỹ và có kinh nghiệm chút thì mới có những giao hẹn sơ bộ, đại khái:
    - Ván khuôn phải xài ván mới nhé.
    - Thợ phải ngon lành, tay nghề cao nhé.
    - Che chắn cẩn thận kẻo hàng xóm nói ...
    Đại khái vậy.
    Chủ nhà đi mua dịch vụ xây dựng căn nhà mà chẳng biết nó sẽ được xây dựng như thế nào. Thầu bán dịch vụ mà cũng chẳng cam kết, hứa hẹn gì cụ thể. Ký cái hợp đồng: "Mày xây cho tao". Hết.
    Tôi đã cố gắng đưa vào những mô tả về kỹ thuật, chất lượng. Cốt thép thì thế nào, ván khuôn ra sao, đổ bê tông như thế nào. Tường xây, tô, ốp lát. Các mô tả về kỹ thuật và chất lượng sẽ tuân thủ để chủ nhà nắm và kiểm tra, giám sát khi thi công. Các cam kết về an toàn, hệ thống bao che ... khi thi công. Nói rõ những hạn chế hiện nay trên thị trường và cách khắc phục để đạt chất lượng cao hơn.
    Nhờ bàn bạc kỹ lưỡng với Anh Tú từ trước nên những cam kết đưa ra đều thực tế và khả thi. Sau này, tôi cũng đã thực hiện tất cả những cam kết đó, và các chủ nhà đều hài lòng.
    Nếu tôi cứ làm từ từ, một vài căn trong tầm kiểm soát được thì có lẽ giờ cũng là một nhà thầu cứng rồi. Ham hố mở rộng quá mà ...
    Hây za.
  2. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    iceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    58. BẢN CAM KẾT CHẤT LƯỢNG
    Lúc trước đó, tôi hay nhận làm giám sát, kiểu bán thời gian (quy đổi thời giá bây giờ khoảng 8-10tr/tháng). Thấy nhiều trường hợp, thầu làm không vừa ý mình, thậm chí sai kỹ thuật, nhưng khi nói thầu bảo: "trước giờ vẫn làm vậy". Thấy cũng rất khó. Đưa các tiêu chuẩn kỹ thuật nọ kia thì thầu bảo: "Lý thuyết thế ai mà theo được". Nói với chủ nhà chủ nhà bảo: "Thuê em để em giúp anh chị ... chứ không thì thuê làm gì". Bó tay.
    Sau rút kinh nghiệm, khi nhận giám sát tôi nói chuyện với chủ nhà và thầu trước, đưa các lưu ý chính về chất lượng và yêu cầu nhà thầu cam kết thực hiện. Coi như một phần của hợp đồng. Như vậy, khi thi công cứ chiểu theo cái đó mà làm, thầu cãi thì giở cam kết ra, đây, mày ký cam kết đây, làm đi.
    Vì vậy, khi đàm phán hợp đồng với chủ nhà, tôi chủ động đưa ra cam kết về chất lượng, như một lợi thế cạnh tranh để chủ nhà tin tưởng và lựa chọn bên tôi.
    Nhưng một số anh em thì không đồng tình. Nói tôi mua dây buộc mình.
    - Chủ nhà nó có biết gì đâu, hứa xạo xạo vài cái bùa bùa cho nó tin nó ký hợp đồng là được rồi, hứa chi nhiều dữ dzậy, sao thực hiện hết?
    Người này về sau tôi cũng không hợp tác nữa. Và luôn nhắc nhở nhân viên:
    1. Luôn tôn trọng khách hàng, cấm gọi khách hàng là nó, thằng đó, con nọ, con kia ... dù trước mặt hay sau lưng.
    2. Hãy sống thật, làm thật. Rồi cuộc đời sẽ trả cho mình những gì mình đáng được nhận. Còn gian dối thì có thể sẽ kiếm được nhiều tiền, nhưng dù giàu có cỡ nào thì cũng chỉ là một thằng khốn nạn giàu mà thôi.
    Sau này, cũng có vài khoảnh khắc tôi ngồi ngẫm nghĩ về câu thơ của cha khỉ gió nào bên Tàu, đại khái:
    Người đời đục cả, sao không khuấy bùn lên khua sóng mà chơi?
    Người say cả, sao không ăn cả bã và uống cả hèm.
    Nghĩ là nếu mình chịu xoay sở thì chắc cũng được làm một thằng giàu khốn nạn rồi.
  3. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    59. BÁO GIÁ: m2 HAY DỰ TOÁN
    Cũng cân nhắc mãi, báo giá bằng dự toán hay theo m2XD. Cũng thử mấy lần, đưa dự toán ra, nhưng rồi chủ nhà cũng hỏi quy ra m2XD.
    Thực ra, lúc ấy cái dự toán còn khá lằng nhằng. Công nhận cái tư duy kiểu dự toán nhà nước cắm rễ vào đầu, khó nhổ thật. Tôi đã cố gắng rất nhiều, thử nhiều lần để làm sao dự toán đơn giản và dễ hiểu nhất với chủ nhà, vậy mà còn khá rối. Vì luôn bị ám ảnh là chính xác thì phải phức tạp, đơn giản thì không chính xác.
    Sau bàn bạc với anh em, quyết định người ta tính m2 thì mình cũng tính m2 cho tiện, dễ so sánh. Tất nhiên sẽ tính dự toán trước rồi sẽ quy ra m2.
    Đây cũng là một sai lầm. Bao nhiêu công xây dựng hệ thống tiêu chuẩn chất lượng, kỹ sư giám sát nọ kia, có cả kiến trúc sư chau chuốt phần hoàn thiện, mà lại đi báo giá theo những thầu tay ngang. Đánh đồng theo m2, rất khó báo cao.
    Chẳng hạn thầu báo 3tr/m2, mà mình báo 3tr1 chủ nhà đã nhướn mày. Mình mà báo 3tr3 thì cả vấn đề.
    Nếu nhà 300m2 thì hơn 300.000đ/m2 mới được 90tr, mà bao thứ trong đó. Ván mới, đẹp. Lương kỹ sư, KTS. Vật liệu tốt.
    Thời gian đó, mặc dù ký được cao hơn 10%-15% nhưng hạch toán công trình nào cũng hòa hoặc lỗ.
    Sau tìm hiểu mới biết, thầu báo 3tr nhưng họ làm tiết kiệm, không tốn tiền cho KS, KTS nên giảm chi phí đã đành, họ còn sẵn sàng đổi vật liệu nọ kia (nhiều vụ chủ nhà kêu thầu tráo đổi xi măng, gạch xây ... những thứ đó có nhãn mác chứ đá xanh với đá trắng hay cát to cát nhỏ thì có đổi chủ nhà cũng chịu). Xài ván cũ. Rất nhiều thầu còn xài chống cây (giờ thì phải làm bằng giàn giáo và chống tăng 100% rồi). Nên thầu vẫn có lời. Còn mình đâu dám.
    Năm 2017 này, tôi bán dtPro MyHouse và làm dự toán, cũng hay hỏi thăm thầu, thì thấy rất nhiều người vướng mắc vụ này y như tôi hồi đó. Cứ đua báo giá m2, trong khi mình là KS, KTS, có anh em kỹ thuật giám sát. Nuôi bộ máy như vậy mà cạnh tranh, chỉ báo cao hơn người ta 100.000-200.000đ/m2. Thấy giá cao, nhưng tính ra tiền có vài chục triệu. Rất khó để làm tốt mà có lời.
    Vì vậy, tôi thường tư vấn cho thầu, xem xét báo giá bằng dự toán. Trong đó ghi rõ các chi phí gia tăng mà mình làm hơn người ta. Chẳng hạn:
    - Kỹ sư: 3 tháng x 6tr/tháng = 18tr (KS làm hết phần thô)
    - KTS: 2 tháng x 8tr/tháng = 16tr (KTS làm phần hoàn thiện)
    - Hệ giàn giáo, lưới an toàn: 5 tháng x 3tr/tháng = 15tr
    v..v..
    Bạn vào nhà hàng, kêu phần cơm, có mấy hoa ớt hoa cà gì trang trí. Ới cái có nhân viên dạ ran. Bạn sẵn sàng trả gấp đôi, thậm chí gấp ba giá ăn ở quán bình dân.
    Vậy chủ nhà được sử dụng dịch vụ tốt hơn, có kỹ sư để yên tâm hơn về kết cấu, có KTS để công trình được chăm chút tỉ mẩn hơn, chất lượng cao hơn, hệ thống an toàn đảm bảo hơn thì trả thêm tiền cũng là xứng đáng mà!
    Nhiều thầu bảo: "Sợ chủ nhà không chịu đâu. Cao hơn người ta quá mà".
    Tôi bảo: "Thà như vậy. Em hãy làm một thằng thầu cao cấp, làm tốt, tỉ mỉ, ngon lành giá cao còn hơn nhào vô giành giật giá cả rồi làm không ra sao, mất uy tín".
    Hãy đọc thêm bài của anh: "Thầu khổ hơn đĩ?"
  4. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn
    60. BẢO HÀNH 3 NĂM
    Cũng để tăng sức cạnh tranh, cam kết bảo hành 3 năm (về phần kết cấu lún nứt nọ kia thôi, chứ mấy cái xài hư hao thì chỉ bảo hành 1 năm thôi)
    Cái có chị kia bẩu: "Thế chưa hết 3 năm mà em đã phá sản thì sao".
    Đắng lòng.
    Cái đồ mồm thối hoắc.
    Công trình nhà nước và các dự án lớn thường sẽ giữ lại tiền bảo hành (3%-5%, hoặc có chứng thư bảo lãnh bảo hành thì thanh toán hết) và thời gian bảo hành từ 1-5 năm. Nhưng với nhà dân thì tùy. Thầu rất ngại để lại tiền bảo hành, vì sợ sau khó lấy. Xảy ra sự cố nọ kia, nhiều khi là những việc rất trời ơi như lá cây bít lỗ thoát nước, khách lên chơi ném băng vệ sinh vào bồn cầu, hoặc gặp chủ nhà không đàng hoàng nại cớ nọ kia xù tiền bảo hành. Nên muốn bàn giao xong là xong, bảo hành bằng uy tín (mồm). Chủ nhà thì tất nhiên muốn giữ lại tiền bảo hành rồi, vừa được trả chậm, vừa có sự cố gì gọi cũng nhanh hơn. Nhưng thấy thầu tỉ tê em làm thì anh yên tâm không bao giờ có hư hỏng gì hết, giá em rẻ, làm không có lời nọ kia nên giữ lại vài triệu cho vui.
    Theo tôi, nên giữ lại khoảng 3%-5% tiền bảo hành, trong thời gian tối thiểu là 1 năm. Xem như đó là dự phòng hư hỏng phải sửa chữa. Thầu cũng coi đó là phần lời, nếu mình làm tốt không vấn đề gì thì hết bảo hành tới lấy mà ăn chơi nhảy múa thôi.
    Như vậy mới đảm bảo trách nhiệm của thầu, chứ cứ hứa hứa hay giữ lại vài triệu tới hồi có sự cố, nhỏ thì thầu còn vui vẻ cho quân tới, lún nứt lớn hay thấm dột nọ kia thầu bỏ của chạy lấy người mất công chủ nhà lại tự xoay sở.
  5. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

    61. EM CÓ LÀM SAO KHÔNG?

    Mới banh mắt chưa kịp ngáp cái nào đã có thằng điện thoại. Nam KS GN, hình như mới đưa mình làm cái dự toán tháng trước.

    - Anh ơi cà phê đi anh.

    Oánh răng rửa mặt xong, vừa mở cửa đã thấy cậu em đứng trước cửa rồi. Nhẽ cậu đứng đây từ lúc ĐT mình. Định đi ra, nó bảo:

    - Thôi vào phòng anh nói chuyện cho thoải mái.

    Hơi lạ chút. Chắc có chuyện gì.

    - Giờ tính sao anh?

    Tính gì? Hay dự toán hôm trước mình tính sai sót gì, nó đòi lại tiền? Mà không phải, tiền đó ông chủ nhà trả mà? Mà xong OK rồi có thấy ý kiến gì đâu, mình làm dự toán có bao giờ lỗi đến mức bị đòi lại tiền đâu? Ngơ ngác chút. Lên gân thử xem thằng này giở trò gì:

    - Chú muốn tính cái gì?

    Nó cũng ngẩn ra chút, rồi như chợt hiểu, nó bảo:

    - Thế ra anh chưa cập nhật à. Cái nhà hôm trước mang nhờ anh dự toán, mới bị sập đêm qua rồi!

    Mình cũng ngẩn ra chút

    - Thế có ai ...

    - Không anh ạ. May thế chứ. Họ thấy có hiện tượng nên ra khỏi nhà trước ...

    Thở phào. Không nhớ là thở phào do thấy không ai thương vong gì, hay thở phào do thấy không phải nó đòi tiền mình.

    Tin đầy trên mạng. Thầu đào móng làm sao mà sập nguyên căn bên cạnh.

    Nó im lặng, khá lâu, chừng suy nghĩ mông lung lắm. Rồi hỏi mình:

    - THEO ANH, EM CÓ LÀM SAO KHÔNG?

    Hóa ra cu cậu xà quần ở hiện trường từ đêm qua tới giờ. Lúc trước thấy tôi chém gió đã từng làm giám định cho tòa tối cao nên tới hỏi.

    Chưa lúc nào tôi thù cái tật chém gió của tôi hơn lúc này.
  6. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

    62. THẾ LÀM SAO?

    - Mày phải kể đầu cua tai nheo chứ hỏi ngang xương thế có mà thánh.

    Hắn cười

    - Bối rối quá. Đêm nó gọi điện, rối tinh cả lên. Chỉ sợ không biết mình có trách nhiệm gì không, nhớ được mỗi anh chạy qua luôn.

    Thế mà mình cứ nghĩ mình thiên tài. Khỉ.

    - Thế mày làm gì ở đó

    - Em thiết kế kết cấu. Ông chủ nhà cũng quen, nhờ coi giùm. Thằng thầu muốn nhanh, múc tất cả mấy móng một lần. Như vậy chỉ mất có 1 ca máy múc, tiết kiệm được chút. Em thấy cái nhà bên cạnh cũ lắm rồi, khéo phải hơn 20 năm. Cũng sợ. Mà móng mình chỉ sâu hơn móng nhà đó có 50cm chứ nhiêu...

    - Khoan, khoan. Vậy là làm móng băng thôi hả, không phải tầng hầm?

    - Đúng rồi, móng băng thôi. Nhiều thằng hóng hớt, bảo đào tầng hầm như đúng rồi.

    - Mịa, móng băng mà đổ được nhà người ta, đúng là thiên tài.

    - Nếu làm cẩn thận thì múc làm từng móng, xong cái nào lấp cái đó cẩn thận rồi làm tiếp cái khác. Cẩn thận hơn nữa thì làm cách từng cái ra. Thì chắc không sao. Em đã nói nó rồi, mà nó sợ tốn ca máy đào, làm nguyên con, giờ ăn cho hết.

    - Thế em có nói với chủ nhà không?

    - Em nói nó đào từng móng thôi, em cũng sợ. Nó bảo chú còn non lắm, anh làm bao căn rồi yên tâm đi, không sao đâu. Làm như chú thì bốc đất mà ăn. Em ĐT chủ nhà, nói vậy đó, không an toàn nọ kia. Cái chủ nhà với thầu nói qua nói lại sao nói em là thôi thầu đảm bảo rồi, cứ để họ làm.

    - Thế em với chủ nhà có ký hợp đồng giám sát gì không? Trong quá trình làm có biên bản hoặc nhật ký công trình, nhật ký giám sát gì không. Mấy cái em cảnh báo có ghi nhật ký hay biên bản gì không?

    - Chẳng có mảnh giấy chùi ... Mà em cũng không nhận giám sát gì hết. Quen biết thì ổng nhờ coi giùm thôi. Hôm thấy cãi qua cãi lại rồi lại nghe thầu, kiểu như coi mấy thằng học hành như bọn mình như mấy thằng toàn lý thuyết, cũng nản, tính thôi mà chưa kịp nói thì đã xảy ra chuyện.

    - Nếu vậy thì anh nói với chú 2 khía cạnh:

    o Thứ nhất: Về khía cạnh đạo đức. Mình là người có chuyên môn, đã cảnh báo chủ nhà và thầu rồi mà họ không nghe thì mình cũng coi như hoàn thành trách nhiệm chuyên môn. Và đành nói với họ “xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức”

    o Thứ hai: Về khía cạnh pháp lý. Em chẳng có hợp đồng, chẳng ký tá bất kỳ hồ sơ giấy tờ gì ở đó, như vậy em chẳng có trách nhiệm pháp lý gì ở đó. Về ngủ kỹ.

    Thằng em định về thì có chuông cửa. Nó nhìn ra:

    - Ông chủ nhà. Thôi để em đi vòng ra phía sau rồi lúc nào ông ấy vào phòng anh thì em đi về.
  7. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

    63. TÔI KHỔ QUÁ CHÚ ƠI!

    Cũng lại do cái tật chém gió.

    Hôm trước, ông chú đến lấy hồ sơ dự toán, mình cũng ngồi chém nọ kia về hợp đồng, biện pháp thi công, nói chung là tất tần tật các kiến thức về xây nhà, kiểu hỏi gì đáp đó. Thấy mình chém hay cũng khoái, định thuê mình giám sát luôn. Cái xong về bàn với vợ sao đó gọi lại bảo vợ bảo thôi, bà xã tôi bảo chú tính móng 8tr, mỗi tầng 5tr là mất tổng số 33tr. Mắc quá.

    - Hôm trước chú cũng có nói về vụ làm móng này rồi. Tôi cũng lo, nhưng thầu hứa mạnh lắm, bảo cứ yên tâm nọ kia. Thằng Nam Kỹ Sư cũng bảo cái này phải cẩn thận không sập nhà người ta như chơi. Mà thầu cứ một hai bảo mấy thằng học chỉ toàn lý thuyết, anh phải nghe bọn em, làm cả hai ba chục năm nay bao công trình rồi. Bọn đấy nó không biết gì đâu, nghe bọn nó có mà ăn cám.

    - Mấy thầu này, bọn cháu gọi là thầu truyền thống. Họ làm quen tay, năng suất cao, gọn gàng nhưng chỉ làm công trình quen thôi. Gặp mấy cái lớn lớn khó khó, coi chừng đổ nợ. Bọn cháu có học hành, nhìn thấy sợ, không dám làm. Còn mấy cha này cứ càn tới. Hên qua được thì cười hỉ hả, chửi mấy thằng tụi cháu lý thuyết nọ kia. Giờ xảy ra chuyện thì ăn cho hết.

    - Tôi khổ quá chú ơi. Vừa phải lên phường ký cam kết đền bù, mà giờ cũng không biết trong nhà người ta có đồ đạc gì. Giờ đêm hôm phải lo canh gác, lỡ họ có tiền của vàng bạc gì mất mát là chết luôn.

    - Lẽ ra chú phải ký hợp đồng với công ty nào lớn lớn chút, họ có đội ngũ kỹ sư thì sẽ đỡ hơn...

    - Cũng có đấy chứ chú. Cũng là công ty lớn, có tiếng đấy chú. Hôm tính nhờ chú giám sát, về bên công ty tới ký hợp đồng nói là cứ yên tâm, họ là công ty lớn, có đội ngũ kỹ sư nọ kia dày dạn kinh nghiệm, không cần giám sát đâu. Thêm cho rối việc thêm. Vợ con cũng bàn vào bàn ra, bảo mất mấy chục triệu mà họ đã đảm bảo rồi thì thôi ...

    - Thế lúc đào móng, chú có phản ánh với công ty hay không? Họ nói sao?

    - Có chú. Thằng Nam Kỹ Sư nói tôi cũng lo, nói với thầu, thầu bảo yên tâm. Gọi lên nói với công ty, công ty bảo không sao đâu, công ty đảm bảo ...

    - May cho chú. Phải chú thuê thầu tư nhân, giờ này họ chạy luôn chú cũng chẳng biết đường nào mà tìm. Chú ký với công ty, dẫu sao họ cũng còn pháp nhân, có trách nhiệm hơn chút. Công ty lớn thì càng đỡ. Họ cũng chịu cho mình một phần, dù rằng xảy ra chuyện thì chủ nhà luôn là người thiệt hại nhiều nhất.

    - Thì họ cũng có hứa hẹn, nhưng chỉ hứa vậy thôi. Thấy thầu với thằng của công ty nói qua nói lại, có vẻ thằng thầu cũng chẳng nghe thằng công ty lắm. Thằng công ty thì bảo ông nhận thì phải có trách nhiệm, giờ ông làm hỏng thì phải đền bù hết vụ này. Thằng thầu thì bảo tao chỉ làm công, công ty bảo sao tao làm vậy. Có cái xác khô không, muốn bắt cái gì thì bắt. Có khi nào nó bán thầu lại không chú?

    Tôi nhìn ông, ái ngại. Có thể ông đã rơi vào tình huống khá xấu. Đành rằng xảy ra sự cố là mệt mỏi, nhưng nếu thầu có trách nhiệm thì cũng còn đỡ chút. Còn không thì chủ nhà lãnh cả, vì theo luật thì thầu chỉ là liên đới bồi thường mà thôi.
  8. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

    64. THẾ MÀ TÔI CỨ TƯỞNG ...

    Nhiều người nói câu đó.

    Sài Gòn khách hàng là thượng đế, đúng nghĩa. Đang ăn rơi cái muỗng cái “keng” thằng waiter đã rút ngay cái muỗng ra đưa 2 tay kính cẩn. Vừa giơ tay lên đã thấy hai ba em xinh tươi chạy tới “Dạ ...” thấy thương.

    Nên mặc nhiên chủ nhà coi thầu sẽ phải chịu toàn bộ trách nhiệm về công trình. Thực tế thì cũng đúng như vậy, nếu sự cố nho nhỏ và thầu “có tóc”.

    Những vụ sập nhà thế này, sẽ có vài tỉ ra đi. Rất nhiều nhà thầu chỉ đủ tiền để đền con số lẻ.

    Về nguyên tắc, chủ nhà sẽ phải đền cho nhà hàng xóm. Vì nhà bị sập chỉ biết là nhà ông xây làm đổ nhà tôi, chứ có biết thằng thầu là thằng nào. Chẳng có liên hệ pháp lý gì, đòi nó đền nó đánh bỏ bố.

    Rồi sau đó sẽ xét đến trách nhiệm của thầu. Nếu lỗi thầu 100% thì thầu phải trả toàn bộ cho chủ nhà.

    Thế nếu thầu chỉ có trên răng dưới ... đôi dép? Thì chủ nhà cứ bỏ tiền ra đền trước, rồi từ từ đòi thầu sau.

    Do vậy, xảy ra trường hợp này, chủ nhà vô cùng khổ:

    - Công trình đình trệ, loay hoay đi giải quyết nọ kia đền bù. Chẳng biết đến bao giờ mới được xây tiếp.

    - Cũng sẽ tốn một phần tiền để đền bù (nếu thầu thiện chí). Nếu thầu không thiện chí thì phải bỏ tiền ra trước rồi đòi lại thầu sau.

    Ông chú ngẩn người, lẩm bẩm: “Thế mà tôi cứ tưởng ...” khéo cả chục lần.

    Tôi nhắc ông chú:

    - Thôi chú về coi lại hồ sơ, gom lại toàn bộ để vào một chỗ cẩn thận để khi nào cần lấy được luôn. Quan trọng nhất là cái hợp đồng, phiếu thu tiền tạm ứng ... để chứng minh họ có thi công và phải có trách nhiệm trong vụ này.

    - Thôi chết. Chưa nghĩ đến cái giấy tờ. Cái hợp đồng hôm trước ký rồi mà họ bảo mượn đi đăng ký phường quận gì, không biết đã trả chưa.

    Ông chú sấp ngửa ra về. Đa số bà con mình xuề xòa, cảm tính. Giờ mà không tìm thấy cái hợp đồng thì độ khó lại thêm một level nữa.
  9. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

    65. NHÂN VÔ THẬP TOÀN

    Bọn Tây nó đ biết tiếng Tàu, mà nó rành câu này hơn mình nhiều. Họ biết ai cũng sẽ sai, nên luôn bố trí một hệ thống kiểm soát rất hoành tráng: Ban Quản lý DA, Giám sát, Thầu (cũng phải có đủ kỹ thuật và giám sát nội bộ). Để một thằng sai thì có thằng khác vịn lại.

    Vậy mà đa số nhà dân chủ nhà đã khoán cho thầu, là bỏ luôn, chẳng cần giám sát kiểm soát gì, thỉnh thoảng ghé coi chơi chơi, vì có coi thì cũng biết gì về kỹ thuật đâu mà nói.

    Thế ở dưới công trường có mỗi thằng cai, nó tự xem bản vẽ tự triển khai tự làm. Thầu thì lâu lâu mới ghé. Chỉ đạo cứ làm thế cho anh, cai ĐT báo cáo thì ừ ừ anh ghé ngay, nhưng còn đang bận làm vài chai thì ghé thế đ nào được. Tới hồi tới thì việc xong bố.

    Trông vào trình độ của cai thì khá hên xui. Dù cai cứng cỡ nào thì cũng sẽ có vấp váp. Ví dụ như đổ dư bê tông cột (bài 18), cha con đè nhau ra đục thấy bà nội luôn. Hoặc ốp lát sai, tới hồi thấy xấu mà làm xong rồi, không biết làm sao.

    Khi triển khai NiceHouse, chúng tôi cũng tổ chức bộ máy để kiểm soát chất lượng công việc, nhưng để một kỹ sư phụ trách vài công trình nên vẫn vấp váp. Nhưng nếu để mỗi công trình một kỹ sư thì chi phí chịu không nổi, vì lúc đó chúng tôi cũng vẫn báo giá theo m2XD nên nếu một kỹ sư chỉ làm 1 hoặc tối đa là 2 công trình (có thể có cả Kiến trúc sư nữa) thì chia ra mỗi m2 tăng lên 100.000-200.000đ, thị trường không chấp nhận.

    Sau này tôi thường tư vấn cho thầu, đừng tính theo m2, mà mấy cái cộng thêm này (kỹ sư, KTS, giàn giáo an toàn ...) tính thêm bên ngoài. Để chủ nhà biết nếu trả thêm tiền thì được thêm cái gì. Nếu không chịu trả thêm thì thôi, hãy chấp nhận chất lượng tới đó thôi.

    Mấy cái này tôi cũng gộp vào các khóa học “Nhà thầu chuyên nghiệp”. Các bạn quan tâm theo dõi trên dutoan.com nhé.
  10. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

    66. PHẢI CHI NGHE CHÚ ...

    Vẫn ám ảnh mãi câu nói của ông chú chủ nhà.

    Không hiểu sao đa số người Sài Gòn sẵn sàng gấp đôi gấp ba, thậm chí nhiều lần cho chữ “sang trọng”, “chất lượng”. Mà riêng khi xây nhà, chỗ cần hào phóng nhất, thì lại rất so đo.

    Có lẽ do số tiền quá lớn, hầu hết người xây nhà đều không có đủ mà phải huy động các nguồn khác (anh em bà con hỗ trợ, vay ngân hàng ...). Nên chỉ tăng/giảm vài chục triệu là đã thấy con số rất lớn rồi.

    Khi dự trù kinh phí, cũng không tính chính xác (thầu, thiết kế thường có xu hướng tư vấn giảm giảm chút để chủ nhà thấy ít đỡ ngán), không tính những chi phí liên quan như giám sát, xin phép, phường quận ... nên càng ngày càng thấy “phát sinh” đâm hoảng, cắt giảm tối đa. Cuối cùng tính già hóa non.

    Chẳng hạn chúng tôi chỉ tính phí giám sát phần móng là 8trđ, mỗi tầng trên chỉ khoảng 5trđ, nếu so với toàn bộ công trình thì quá nhỏ, nhưng chủ nhà cứ thấy “phát sinh”, “phát sinh” mãi vượt nhiều rồi, giờ phải vay ngân hàng mấy trăm triệu, trả lãi ngán, lại thấy thầu bảo “em đảm bảo, tin em đi” thì OK luôn.

    Không tính những vụ đổ bể kiểu này, khi chúng tôi đi coi những công trình anh em làm cũng thấy nhiều chỗ lem nha lem nhem. Hỏi thì anh em bảo tiền có thế thôi, thuê thợ tay nghề vậy thì chấp nhận. Rồi sau sơn phết bóng loáng lên, đâu có ai thấy đâu.

    Xin phép nhắn nhủ chủ nhà chút:

    1. Hãy luôn nhớ rằng chẳng thầu nào mang tiền nhà đi làm nhà cho bạn cả. Hãy trả giá đúng để thầu làm cho tốt (thuê nhân công thiện chiến, mua vật tư chất lượng). Nếu chỉ nhăm nhăm vào giá thì lúc làm sai hỏng đừng hỏi tại sao.

    2. Hãy sử dụng dtPro MyHouse (luôn có bản miễn phí trên dutoan.com, đủ dùng cho chủ nhà) để tính được dự toán chính xác. Nhập giá vật tư nhân công chính xác để biết dự toán căn nhà mình. Hãy chọn thầu nào có giá hợp lý, đừng chọn thấp quá, gặp thầu vườn ứng lố bỏ chạy hoặc kỳ nèo phát sinh rất mệt mỏi. Có thể thuê chúng tôi tính với chi phí rất rẻ, chỉ 2.000đ/m2, còn kèm thêm khuyến mại tư vấn từ A-Z miễn phí.

    3. Đừng tiếc các chi phí tư vấn (thiết kế, giám sát ...) Các công trình lớn và công trình nước ngoài có khi lên tới 20% giá trị công trình (chất xám là vô giá). Giờ với nhà dân cao lắm cũng chỉ 4-5%, nhằm nhò gì. Căn nhà đẹp hay không là nhờ sự chau chuốt từ trong ra ngoài, chứ làm kiểu lem nhem như mấy ông xây nhà bán, bên ngoài sơn phủ bóng loáng xong bên trong lỗi thấm tè le thì không thể coi là đẹp được.

    4. Đừng tiếc các chi phí cho công tác an toàn. Có thể xác suất là rất nhỏ (cả ngàn công trình mới bị một cái), nhưng xảy ra thì hậu quả khôn lường. Chuyện lớn như vụ sập nhà này thì không nói rồi, nhưng những vụ sứt tay đổ máu xảy ra thường xuyên. Rồi ngã giàn giáo, điện giật ... lỡ xảy ra chết người thì ở trong căn nhà đó cũng ám ảnh lắm. Tất nhiên, chi phí an toàn này thầu phải làm, nhưng thực tế là cũng phải tính vào chủ nhà chứ không lấy đâu ra? Nên khi yêu cầu an toàn thật tốt thì cũng nên trả thêm cho thầu các chi phí về an toàn này, chứ đừng bảo chú phải làm tốt nhưng cái đấy là nghĩa vụ của chú. Chẳng hạn ở vụ này, nếu chủ thầu OK, mày làm từng móng một, tao trả thêm mày x triệu đồng thì chắc không có gì xảy ra.
  11. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

    67. BÁN THẦU

    Ông chú chủ nhà vừa đi khuất, đã thấy thằng em thò đầu vào.

    - Ô thế mày chưa về à?

    - Về sao được anh. Còn đang hóng tiếp. Anh nói thế em cũng yên tâm rồi. Nhưng mình cũng liên quan chút nên phải hóng xem sự tình thế nào?

    - Thấy thương ông chủ nhà quá. Giờ mệt mỏi giải quyết mấy chuyện này, mà không biết đến bao giờ mới xong. Thật, chắc xong vụ này chắc cũng đi mua nhà xây sẵn mà ở thôi, chứ không còn gan đâu mà xây nữa.

    - Mà ông chủ nhà nói đúng đấy anh. Em cũng nghi nó khoán lại cho thầu phụ. Công ty này lớn thật, nhưng hầu hết là khoán lại, nói văn vẻ là “giao cho đội” hoặc “giao cho xí nghiệp”. Nhưng thực ra là khoán lại, chỉ ở giữa ăn tiền chênh thôi. Em cũng thấy có một thằng “kỹ thuật công ty” thỉnh thoảng ghé công trình, nhưng thằng thầu nó cũng khinh như mẻ. Cái giọng thằng thầu nói với thằng kỹ thuật cũng y chang như nói với em: “Tụi mày chỉ lý thuyết, làm thế có mà bốc đất mà ăn”. Hôm em cũng phản đối gay gắt lắm, gọi cho cả thằng kỹ thuật công ty, nhưng nó cũng chỉ bảo để em báo lại với công ty thôi.

    Nếu có cái nào đáng sợ nhất với chủ nhà, đó chính là công trình bị thầu “bán” cho thầu phụ. Thực ra, ở các công trình lớn, công trình nước ngoài, việc thầu chính nhận xong khoán lại cho (các) thầu phụ là chuyện bình thường. Nhưng công trình lớn, cần sự phối hợp của n nhà thầu trong n lĩnh vực thì cần thằng đứng ra điều phối, kiểm soát. Và thầu chính ăn phần công quản lý điều phối và kiểm soát đó nên sẽ khoán lại cho thầu phụ với giá thấp hơn.

    Nhưng với nhà dân thì là thảm họa. Rất nhiều trường hợp thầu nhận, khoán lại xong, lấy hết tiền “cò” thầu chính coi như phủi tay, kệ chủ nhà xoay sở. Cái này thì bung bét khỏi nói. May mắn hơn, thầu chính vẫn có trách nhiệm, cử người đôn đốc giám sát nọ kia, lúc đầu thì vẫn êm, nhưng tới lúc thầu phụ thấy đã bị cắt mất tiền % xong còn bị o ép, tức mình bật lại thì cũng lại be bét như thường.

    Với trường hợp này, “đội” nhận khoán của công ty, nên “đội” chỉ làm việc với công ty. Mấy thằng kỹ thuật le ve chẳng có ký lô nào với thằng “đội trưởng” (thực chất là thầu phụ) hết. Có gì sẽ bốc máy alo trực tiếp cho Giám đốc!

    Chính vì vậy, ý kiến của những người có trách nhiệm đã không được cân nhắc đúng mực, để một mình ông thầu quyết định hết. Và thế là “BÙM!!!”
  12. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

    68. TẠ ƠN ÔNG BÀ!

    Nghe nó kể xong, tôi đứng dậy thắp nén hương, vái ông bà để tạ ơn hồng phúc tổ tiên để lại mà không ký hợp đồng giám sát cái này.

    Cái kiểu thầu làm việc như vậy thì dù tôi có làm giám sát cũng xảy ra chuyện thôi.

    Đi giám sát, gặp hoài mấy thầu dạng này. Có một câu nói nghe quen đến phát chán:

    - Tụi anh làm hoài đâu có sao

    Luôn ngầm trong đó là ý chê tụi mày chỉ lý thuyết. Bọn tao làm thực tế đây này. Nhưng họ đâu có hiểu được là họ “làm được” chưa chắc đó đã là việc “làm đúng”. Cũng như quy định bắt buộc “làm việc trên cao phải đeo dây an toàn”. Thấy vướng víu, không đeo. Đâu có sao. Làm riết rồi quen, bỏ luôn dây. Cho đến một ngày ...

    Như vậy việc đeo dây là để dự phòng trong tình huống xấu nhất. Trượt chân hay ngã. Không đeo, vẫn làm được nhưng như vậy không có nghĩa là cái dây an toàn là không cần thiết, là “chỉ lý thuyết”. (Nhân đây nói luôn vụ dây an toàn này trong nhà dân thật là vấn đề nan giải. Bọn tôi trông rất sợ, nhưng gần như 100% các công trình không thực hiện)

    Gặp mấy trường hợp này thì mang quy chuẩn quy phạm nọ kia ra nói chuyện với họ thì cũng như oánh nhau với cối xay gió. Nên thôi. Chỉ giữ mạng mình bằng cách ghi vào nhật ký hoặc cẩn thận hơn thì lập biên bản, các bên liên quan ký vào. Tới hồi xảy ra chuyện thì vạch ra. Đấy, tôi đã cảnh báo và có ý kiến rồi, các ông không nghe ráng chịu.

    Nói vậy, chứ vụ này, nếu tôi nhận giám sát thì dù có sổ sách biên bản kiểu gì thì khi xảy ra chuyện cũng sẽ rất mệt mỏi, mất công mất việc đi lên đi xuống làm việc. Thắp thêm nén hương nữa tạ ơn ông bà.

    Sau này, khi nhận giám sát, thường tôi yêu cầu bên thi công ghi vắn tắt quy trình làm những công việc chính. Sau cứ theo đó mà làm. Làm sai bắt làm lại cho đúng. Nếu thầu không làm mấy cái đó tôi cũng không nhận giám sát luôn. Thà không làm đỡ mệt. Làm được mấy đồng suốt ngày cãi qua cãi lại, mà thấy họ làm không đúng, khó chịu. Lỡ xảy ra cái gì rách việc lắm.
  13. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

    69. GIÁM SÁT NHÂN DÂN

    Đợt nhận giám sát công trình ở Gò Vấp, mình ăn tiền mà không chăm chỉ bằng 2 người “giám sát nhân dân” – Hai ông hàng xóm 2 bên nhà. Một ông Luật sư. Một ông Giảng viên đại học hay cao đẳng gì đó. Đều đã về hưu. Nên rảnh vãi.

    Đợt đầu tiên cả hai ông bắc ghế ra ngồi ở cái sân phía trước nhà đang làm, vừa tám chuyện, vừa súc bờ soi. Chỉ cần giơ cái xẻng đào lẹm vào đất nhà ông một chút là “Ấy ấy ấy”. Kéo thước đo đạc tính toán, có khi ngày mấy lần. Hôm nào bận thì hai ông phân công cắt cử nhau, tôi đi công chuyện thì ông coi, ông đi thì tôi sắp xếp đứng đó.

    Lúc đầu tiên thấy buồn cười. Nghĩ bụng sao phải khổ vậy. Làm bên này chủ nhà người ta lo, hai bên ngó sơ, không ảnh hưởng gì là được.

    Sau xẩy ra những vụ này, thấy họ lo lắng thế là chuẩn. Xẩy ra chuyện, là rất mệt mỏi. Dù có được đền bù thỏa đáng thì cũng phải đi thuê chỗ ở, lịch kịch xây sửa, có khi mất cả năm trời. Gặp nhà không thiện chí thì còn kiện tụng, không biết bao giờ mới xong. Đồ đạc, giấy tờ, sổ sách nọ kia vùi trong đống đổ nát, mưa gió liệu còn được nguyên vẹn hay không?

    Chưa kể có liên quan tới con người, thì đúng là không dám nghĩ.

    Vậy nên hàng xóm cũng nên để ý một chút. Có thể không cần bắc ghế ra ngồi coi như 2 bác về hưu tôi kể trên, nhưng cũng sâu sát một chút, không rành kỹ thuật thì có thể nhờ người coi giùm. Chứ lỡ để xảy ra chuyện thì thiệt hại sẽ là rất lớn.
  14. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

    70. TRỌNG LÝ VÀ TRỌNG TÌNH

    Người Việt Nam mình sống thường thiên về tình. Nên làm cái hợp đồng cũng rất sơ sài, chủ yếu ghi là thuê ông làm cái nhà, giá nhiêu đó. Vậy là xong. Nhiều khi có ghi lịch ứng tiền, mà thầu lên ỉ ôi năn nỉ có khi chưa tới cũng rút tiền cho ứng.

    Người phương Tây (nhất là người Mỹ) thì trọng lý. Tất cả mọi điều khoản đều ghi vào hợp đồng, cứ vậy mà làm. Thậm chí trước khi kết hôn cũng xác nhận tài sản riêng để lúc ly hôn cho nhanh (có vẻ máu lạnh quá)

    Nên nếu công trình thông đồng bén giọt thì không sao. Có vướng mắc hai bên cãi nhau nhùng nhằng, mà thường chủ nhà chịu thiệt.

    Ví dụ vụ sập nhà trên đi. Nhiều khả năng sẽ chẳng có điều khoản nào liên quan tới vụ này (hầu hết hợp đồng ở HCM là theo một vài mẫu chung và không có). Mặc nhiên, chủ nhà coi đó là trách nhiệm của thầu, vì mày làm nhà cho tao, làm hư nhà bên cạnh thì mày phải đền chứ.

    Nhưng với cái kiểu “vận dụng” luật ở xứ ta thì hơi mệt. Đúng mười mươi mà nó đưa thêm 5 đồng còn bị vật ngược trở lại nữa là.

    Năm làm trưng cầu giám định cho Tòa Tối cao cái công trình sân Golf Phan Thiết, đọc cái hợp đồng của Mỹ, thấy đúng là đất nước nhiều luật sư nhất thế giới nên các điều khoản rất chặt chẽ. Tôi đã copy để đưa vào các hợp đồng bên tôi và tư vấn cho khách hàng. Chẳng hạn điều khoản liên quan tới vụ này:

    Nhà thầu hoàn toàn chịu trách nhiệm về an toàn lao động cho tất cả nhân viên của mình, cũng như tất cả những người hay đồ vật, chịu ảnh hưởng trực tiếp hay gián tiếp từ công việc thi công xây dựng của nhà thầu.

    Rất rõ ràng và chặt chẽ.

    Còn nhiều cái nữa, chẳng hạn: Các hợp đồng của ta thường nêu một lô một lốc các căn cứ: Luật này, Nghị định kia, Thông tư nọ ... Chẳng hạn cái này là tôi copy ở một hợp đồng mà bên tôi mới tư vấn.


    Trông thì tưởng hoành tráng, nhưng sai toét. Năm 2017 mà vẫn còn xài Luật Xây dựng 2003 (hiện giờ áp dụng luật Xây Dựng 2014 rồi). Các căn cứ khác cũng sai toét luôn. Thực ra hợp đồng không cần phải đưa mấy cái căn cứ này vào, nhưng chẳng hiểu sao thói quen cứ để vậy.

    Trong thực tế các công ty cứ copy đại cái mẫu ở đâu đó, xong sửa tên, chẳng cần quan tâm xem đúng hay sai, còn hiệu lực hay không.

    Vì vậy, chúng tôi hay xài câu:

    Hợp đồng này được thực hiện và ký kết tại Tp.Hồ Chí Minh trên cơ sở pháp luật hiện hành vào ngày tháng năm 20... giữa các bên

    Ghi chung chung là trên cơ sở pháp luật hiện hành, nên khi làm hợp đồng mới cứ vô tư copy ra, khỏi phải tìm hiểu xem các căn cứ đó có còn hiệu lực hay không nọ kia.

    Hay:


    Ghi càng rõ ràng thì càng đỡ tranh cãi về sau. Chứ cứ ghi chung chung khoán phần thô, tới lúc làm hai bên cãi nhau mệt.

    Hoặc nữa:


    Nói chung, càng ghi chi tiết thì càng dễ thực hiện về sau này.

    Chúng tôi cũng đã nghiên cứu và soạn được mẫu khá hoàn chỉnh, phù hợp và đảm bảo quyền lợi cho cả chủ nhà và thầu, xin vui lòng download trên dutoan.com
  15. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

    71. SIẾT CHẶT THÊM AN TOÀN

    Xảy ra vụ này, tôi với anh Tú lại ngồi với nhau khá lâu. Anh Tú bảo:

    - Nói thật với anh, nếu tôi mà làm cái này, có khi cũng hên xui. Vì mình chỉ đào sâu hơn 50cm, mà đất tốt. Lúc trước tôi đào dựng đứng cả mét mấy hai mét cũng đâu có sao. Nên nếu tôi làm có khi tôi cũng càn tới như nó cho nhanh, chứ đào từng móng làm từng móng lâu mà lắt nhắt lắm.

    Mới thấy, trường lớp lý thuyết thật, nhưng dạy để đảm bảo an toàn tối đa. Nói đâu xa, chính bọn tôi nhiều khi nhìn các công trình người nước ngoài làm cũng còn chê họ làm chắc cú quá, tốn kém. Rồi dần hiểu ra, người ta rất trân trọng con người, nên phải đảm bảo an toàn ở mức tốt nhất. (Vậy mà vẫn sập như cái vụ cầu Cần Thơ).

    Với các công trình nhà dân hiện nay thì công tác an toàn quá tệ luôn. Thầu luôn đẩy an toàn tới ranh giới để giảm giá thành, đạt lợi nhuận tối đa. Càng thầu có kinh nghiệm thì càng ẩu, vì làm qua những cái trước rồi, thấy ngon, xời, tao làm hoài đâu sao, bọn mày chỉ lý thuyết. Đồng ý xác xuất chỉ 1/10 hay 1/100 thôi, nhưng xui bị là banh xác luôn.

    Vì vậy, tôi yêu cầu anh Tú, làm sao làm, phải đặt an toàn lên trên hết.

    Anh Tú quay đi, vẻ mặt còn rất băn khoăn. Tôi hiểu, và chính tôi cũng đang lo lắng về nó:

    GIÁ THÀNH

    Hôm trước anh em đã tính nếu thực hiện nghiêm túc để làm tốt nhất, giá thành đã tăng từ 15-20% rồi. Giờ tăng độ an toàn lên nữa, giá tăng nữa.

    Liệu thị trường có chấp nhận hay không?

    Nhưng tôi đã quyết định rồi. Thà không làm thì thôi, chứ làm mà để xảy ra cái gì thì mệt lắm.
  16. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

    72. THI CÔNG MÓNG

    - Trước khi thi công, phải tìm hiểu kỹ các nhà xung quanh. Thời gian làm, kết cấu móng và khung cột dầm sàn. Nếu có bản vẽ thì càng tốt. Nền đất khu vực đó cứng hay mềm. Nếu các nhà xung quanh đã xây kiên cố rồi thì có thể yên tâm.

    - Nếu nhà bên cạnh cũ cũ rồi thì phải tìm hiểu kỹ. Những nhà xây khoảng trên 30 năm thường làm khá tiết kiệm (móng nhỏ, sắt thép ít). Đào xuống nếu không ổn phải đóng cừ hoặc có biện pháp chống đỡ.

    - Đặc biệt lưu ý các nhà đã cải tạo, sửa chữa, nâng tầng. Nhiều nhà từ trước giải phóng, sửa chữa chắp vá nâng tầng tùm lum. Đụng vào coi chừng bể nợ.

    - Trường hợp cần thiết, phải làm biện pháp chống đỡ, và báo giá với chủ nhà. Nếu chủ nhà không đồng ý thì có thể cân nhắc từ chối làm tiếp.

    - Nếu thiết kế móng cọc thì có thể yên tâm. Làm móng cọc không phải đào nhiều, không ảnh hưởng tới nền móng nhà bên cạnh. Ở những khu đất hơi mềm hoặc có điều kiện làm móng cọc nên ưu tiên phương án thiết kế móng cọc (tốn kém hơn chút, nhưng yên tâm hơn).

    - Bắt buộc đào và làm từng móng. Theo thứ tự cách nhau ra, chẳng hạn móng số 1 – 4 – 2 – 3 chứ cũng không đào liên tục, tránh chuyển vị nhà bên cạnh.

    - Trong thời gian thi công móng cắm 1 kỹ thuật cứng để theo dõi sát từng bước công việc. Có biện pháp đo đạc thích hợp để phát hiện kịp thời những chuyển vị, lún, nứt ... của nhà bên cạnh để có biện pháp xử lý ngay.

    - Phải ngăn cách với nhà bên cạnh bằng tấm mop xốp dày từ 1-2cm, tránh trường hợp nhà mình lún sẽ làm nứt nhà bên cạnh. Trường hợp móng hoặc cột đà nhà bên lòi sang, nếu không đục được phải có biện pháp cách ly, tránh làm móng hoặc đà nhà mình đè lên, gây nứt.
  17. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

    73. DẦM SÀN CÁC TẦNG

    - Sử dụng hoàn toàn hệ giàn giáo tăng chống và đà sắt.

    - Khi chống ở tầng trệt, bắt buộc phải đầm lèn nền kỹ càng trước khi chống. Phải có các tấm ván lớn kê chân giàn giáo và chống, tránh lún khi đổ BT.

    - Không được tháo dỡ ván khuôn của tầng ngay dưới của tầng đang làm, chuẩn bị đổ BT (đảm bảo nguyên tắc chống >= 2 sàn). Trường hợp sàn nhịp lớn, sàn bóng, sàn BT rỗng, sàn BTCT dự ứng lực, không nên dỡ sàn dưới 1 sàn nữa (chống 3 sàn), nếu dỡ phải chống điểm lại. (cập nhật vụ sập trường mầm non sáng ngày tôi viết bài này).

    - Chú ý lớp móp ngăn cách nhà bên cạnh. Nhiều người chủ quan, không biết rằng khả năng nhà mình lún là rất cao (đang dưng chất thêm mấy trăm tấn lên, sẽ lún không ít thì nhiều). Nếu không có lớp móp mà phủ bạt sơ sài thì khi nhà mình lún sẽ kéo nứt nhà bên cạnh.

    - Ngoài việc đảm bảo an toàn cho công nhân của mình thì còn phải có hệ thống giàn giáo bao che, lưới an toàn che chắn đồ vật dụng cụ mình rơi xuống, gây nguy hiểm (đã xảy ra trường hợp rơi cái xà cầy, vỡ mảnh ngói văng vào đầu người nhà hàng xóm. Tuy vẫn là may – nó mà rơi cả cây xà cầy vào đầu thì thôi – nhưng đi viện chụp chiếu nọ kia cũng tốn khá tiền và hồi hộp)

    - Trường hợp đổ BT tươi phải gia cố thêm hệ ván khuôn, vì lực bơm rất lớn, có thể gây sập sàn.
  18. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

    74. THẾ THÌ LÀM LÀM GÌ!

    Chú Tráng ngồi khoanh tròn giữa nền nhà, vừa uống rượu, vừa luận đề với mấy ông hàng xóm. Mơ thấy cái gì thì đánh con bao nhiêu, gặp cá gặp rắn gặp dê thì thế nào ... Không nhiều, nhưng hôm nào đi làm về chú cũng ghé cổng làm một vài con, cũng chỉ một vài ngàn gì đó thôi.

    Nhớ hôm chú ăn con đề 24 được 70.000đ, đại lý mang tiền vào tận nhà. Cả bữa cơm hôm đó chỉ có một chủ đề duy nhất là con đề với miên man niềm tự hào. Nào là mới ra khỏi nhà đã thấy cái biển số xe 24, đến công ty đánh 24 cái dắm và hàng ngàn thứ vô tình liên quan tới con số 24 ...

    Chú bỗng bảo tôi:

    - Thế thì mày làm làm gì!

    Vẫn cái dáng điệu quen thuộc đó. Tay đeo cái đồng hồ SK mặt lửa quý sờ tộc thời đó, nhịp nhịp đập vào gan bàn chân theo từng câu nói. Tính chú thế, ngồi uống rượu có khi một câu nói chú cứ nhắc đi nhắc lại cả trăm lần.

    Bỗng nhiên, tôi tỉnh giấc. Vẫn còn lâng lâng cảm giác sung sướng được chú cho 5.000đ tiền chú ăn đề.

    Chú đã mất được bảy, tám năm.

    Lúc mới lên Hà Nội học, tôi ở nhà chú. Nhưng một thằng nhà quê mới lên tỉnh, với bản tính hiếu thắng và tự cao vĩ nhân tỉnh lẻ, chuyện va chạm xảy ra thường xuyên. Chỉ có chuyện cái SK thần thánh của chú không ngon bằng cái đồng hồ điện tử 10.000đ của tôi, vì hàng tháng chú phải chỉnh lại ngày, mà hai chú cháu cãi qua cãi lại cả mấy tháng trời. Cũng còn nhiều chuyện nữa nên tôi chuyển vào ký túc xá sống, và chú cháu trở thành bằng mặt mà không bằng lòng, thậm chí tôi còn ngầm ghét chú.

    Nhưng từ lúc chú mất, cứ lúc nào khó khăn nhất thì tôi lại mơ thấy chú, và cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

    Đợt mới đi công trường xung quanh đồng không mông quạnh, những đêm đầu tiên phải uống rượu ngủ cho đỡ sợ, gió thổi bung màn muỗi cắn như mặc áo hoa. Bỗng một đêm mơ thấy chú, vẫn kiểu ngồi xếp bằng tròn quen thuộc, tay đeo cái SK mặt lửa thần thánh, nhịp nhịp vào gan bàn chân theo từng câu nói:

    - Có việc gì cứ về bảo chú ... Công an xã hội đen tao quen hết ...

    Từ hôm đó có cảm giác yên tâm hẳn. Ngủ ngon. Đỡ mộng mị. An toàn.

    Tôi nằm im trên giường. Suy nghĩ mông lung. Người cứng bóng vía thì bảo là nằm mơ, nhiều người như vậy thì cho là “gặp” ma. Nhưng tôi thấy xảm giác rất bình thản, không sợ hãi, không vui mừng. Sau này nhiều lần mơ thấy những điều, mà người khác cho rằng khủng khiếp, hoặc có lần mơ thấy chú về đón tôi đi, nhưng lúc tỉnh dậy vẫn là cảm giác đó, bình thản, chấp nhận. Như kiểu tàu đi tới ga rồi thì xuống thôi, không hề sợ hãi.

    Cũng không nghĩ nhiều về câu: “Thế thì mày làm làm gì” của chú. Chắc hôm đó tôi định làm gì đó rồi chú nói vậy thôi.
  19. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

    75. VỆ SINH ĐỤNG ĐẦU

    Định nằm nướng thêm tí, nhân viên gọi điện:

    - Dạ thưa anh, có khách hàng tới tính dự toán ạ

    - Thì bảo mấy đứa nó tính đi

    - Dạ thưa, các anh đã tư vấn và đang tính rồi. Khách hàng muốn gặp anh ạ

    Từ lúc bắt đầu khởi động làm cái NiceHouse, tôi đã đưa mọi anh em vào một khuôn thật chuyên nghiệp. Cách nói năng, kể cả giao tiếp với nhau hay giao tiếp với khách hàng đều phải rất chuẩn mực để lấy tình cảm khách hàng. Chỉ một câu “A lô, dạ nghe” tôi cũng tập cho em tiếp tân rất nhiều thời gian, làm sao giọng nói phải ngọt ngào dễ thương nhất, từ “nghe” hơi lên giọng và kéo dài ra một chút, thể hiện mong muốn được lắng nghe và nói chuyện tiếp với khách hàng, từ tận đáy lòng, chứ không phải chỉ là một công thức vô hồn.

    Khách mang tới bản vẽ sơ bộ. Khá sơ sài, có vẻ chưa phải là dân chuyên nhà dân. Nhà dân ai cũng nghĩ là đơn giản, nên cứ nhận đại và giao đại. Mấy ông làm nhà nước, làm công ty nọ kia có cơ hội cứ nhận làm như đúng rồi. Nhưng thực tế cái gì cũng cần chuyên nghiệp. Tôi chứng kiến nhiều bản vẽ, mấy ông làm công trình lớn tới hồi vẽ nhà dân sai tè le.

    Anh Hà chỉ thuê tôi tính dự toán thôi. Nhưng theo dõi trang dutoan.com từ lâu, đọc được nhiều bài tư vấn hay ho giúp việc xây nhà thuận lợi hơn nên cũng có một chút FAN và muốn được gặp IDOL, là tôi.

    Tôi giở sơ bản vẽ, tư vấn vài điều cơ bản về phương án thiết kế, xin phép, lựa chọn thiết kế, lựa chọn nhà thầu. Anh cũng hỏi vài điều còn thắc mắc.

    Tôi bỗng ngả người ra sau, dựa vào lưng ghế, nhìn anh, mỉm cười và hỏi:

    - Xây cái này, anh đã chuẩn bị bao nhiêu rồi?

    Miệng mỉm cười để cố giấu nỗi vui mừng trong lòng. Đây là trường hợp kinh điển mà nhờ nó tôi đã nhận được nhiều thiết kế, có khi cả thi công: Thiết kế sai.

    Bản vẽ khá đơn giản theo modun thông dụng thời đó: Cầu thang giữa, hai phòng hai bên. Tầng trệt đưa vệ sinh vào gầm cầu thang để tiết kiệm diện tích, nhưng tính toán không kỹ, cầu thang bị đụng đầu!
  20. thangdutoan

    thangdutoan Administrator

    NiceHouse: Tia lửa từ đống tro tàn

    76. “... ĐƯỢC KHÔNG EM?”

    Hồi còn sinh viên, trong phòng có thằng T béo, nổi tiếng đào hoa và dẻo mép. Trời mùa đông, vật ngang cái giường tầng ra, đặt 2 bộ giát lên trên, bảy tám thằng nằm giở đầu đuôi, con cà con kê, chuyện trên trời dưới biển giết thời gian. Gió mùa đông bắc lùa ri rít qua mái tôn Fibro xi măng làm cái ý chí đi học sun lại bằng con đỉa, đi đái còn kéo mãi mới ra.

    Thế thì nằm cả ngày chỉ kể chuyện linh tinh mà giết thời gian. Mà đề tài hấp dẫn nhất là chuyện tán gái. Nó kể chuyện chinh chiến con này con kia, Tổng hợp, Ngoại ngữ, Sư phạm, Văn hóa ... gí vào gốc cây giẫy giẫy nọ kia, miệng hôn tay vuốt nhẹ ngang qua bầu ngực căng tròn tự nhiên em mềm như sợi bún, đại khái vậy. Chẳng biết thật hay chém, mà hồi đấy chỉ nghe thế thôi đã phê lòi.

    Nó giảng:

    - Bọn mày phải chuẩn bị một câu chất nhất, để “chốt hạ” trước khi ra về. Chẳng hạn đứng dậy ra về rồi, làm bộ sững lại, như nhớ ra điều gì, quay lại nói với em: “Ngày mai lại sang chơi với em nữa nhé ...” – ngừng lại một chút – “được không em”. Từ “nhé” và từ “em” phải kéo dài ra một chút, thể hiện sự nuối tiếc, sự mong muốn như kiểu anh chẳng muốn về tí nào, chỉ muốn ở đây bên cạnh em mãi ...

    (Nói chung, vẫn còn thấy mừng là thời tôi còn chút lãng mạn. Chứ giờ thì tán tỉnh đéo, có tiền hay không mà thôi).

    Nói chung hồi đó há hốc mồm ra nghe, học theo nhiều. Khéo tôi học được nhiều nhất, đơn giản là vì bọn nó học tán được ngay, tôi học mãi chẳng tán được đứa nào nên đến với vợ tem còn cứng ngắc. Không tin hỏi vợ thì biết.

    Anh Hà cảm ơn rồi đẩy ghế đứng dậy chào ra về. Anh quay lưng bước đi, tôi nhẩm đếm: “Một, hai, ba ...”.

    - À anh Hà, đưa em coi lại bản vẽ cái...

    Chắc các bạn cũng đoán được kết quả. Sau khi chợt phát hiện ra cái vệ sinh bị sai, tư vấn cách sửa rồi mở rộng ra một vài thứ khác, anh Hà bắt đầu có ấn tượng và có lòng tin bước đầu.

    - Rồi, anh về nói với bên thiết kế coi chỉnh lại mấy cái đấy đi nhé. Còn cái dự toán thì ngày mốt anh ghé lấy, em cũng nói mấy đứa tính theo mấy cái vừa nói với anh. Cảm ơn anh nhé!

    Tôi quay lưng bước đi, vẫn cảm nhận được vẻ mặt luyến tiếc của anh Hà sau lưng. Vẫn một bài tán gái nữa: Hãy kết thúc câu chuyện khi đang vui nhất, để em còn luyến tiếc và mong lần gặp sau.

    Tiên sư thằng T béo!

Chia sẻ trang này